hoàng thượng lại ghen tị

Lan Cửu với việc chắc chắn nên quay trở lại cung, đầu giờ thân mật Tô Mật cũng quay trở lại Kỷ gia, những phái đẹp quyến đều cho tới miếu Hộ Quốc thắp nhang, phần nhiều những nha trả đều theo đòi cả, chỉ từ lại một vài ba đái nha đầu chẳng bước thoát ra khỏi cửa ngõ phấn chấn đùa, và lại lười biếng,lười nhác biến hóa ngủ gà ngủ gật vô chống, Tô Mật nhẹ dịu bước đi quay trở lại viện.
 
Không biết đái nha đầu đứng ở cửa ngõ thực hiện cút đâu, cũng chẳng trông thấy bóng hình của nhì yêu tinh yêu tinh, tư người Xuân Hạ Thu Đông đang được ngồi thêu thùa, trông thấy Tô Mật quay trở lại ngay lập tức luýnh quýnh thả vật dụng vô tay xuống: "Sao cô nương lại chỉ về 1 mình vậy?" Vừa căn vặn một vừa hai phải tiến bộ cho tới.
 
Tô Mật đáp: "Ta với chút việc nên về trước."

 
Thay áo, vệ sinh mặt mũi, dưng trà, tư nha trả nhanh gọn đỡ đần mang đến Tô Mật. Sau khi kết thúc chuyện, Tô Mật trình bày với bọn họ bao nhiêu câu về chuyện vô mái ấm, bọn họ nên làm cái gi thì quay trở lại thực hiện dòng sản phẩm cơ, nường ngồi trước bàn xem sách, với tay lấy cái vỏ hộp ở ngăn loại nhì của giá chỉ sách tía tầng.
 
Mở đi ra, phía bên trong với đầy đủ những sắc tố, nường lựa chọn white color, tiếp sau đó sử dụng cọ chấm vô.
 
Bắt đầu vẽ tranh giành.
 
Thứ nường vẽ đó là ngựa Tiểu Bạch, hiện tại nó còn tương đối nhỏ, tuy rằng rằng Lan Cửu đang được mang đến Tô Mật vẫn nên nhằm nó ở lại ngôi trường ngựa, đợi nó rộng lớn chút rồi thể hiện ngooài. Nghĩ cho tới đái tử xinh đẹp nhất cơ, Tô Mật mỉm cười cợt chấm cây bút. Nàng yên tĩnh tĩnh vẽ tranh giành, Xuân Hạ Thu Đông cũng lẳng lặng bên phía ngoài chống.
 
Trừ giờ chim hót thỉnh phảng phất vang lên trước hiên, cả trang viện an tĩnh như tranh giành vẽ.
 
Lúc Kỷ Ninh lẳng lặng cút vô phía bên trong, Xuân Lan khẽ hô lên một giờ, Kỷ Ninh giương đôi mắt coi, ánh nhìn êm ả thông thoáng trầm xuống, tư người Xuân Hạ Thu Đông kế tiếp cúi đầu. Kỷ Ninh quay đầu sang một bên coi vô phía bên trong, Tô Mật đang được ngồi tức thì ngắn ngủi trước bàn xem sách, khuôn mặt mũi white trẻo nhu hòa vô nằm trong chú ý, cây bút vô tay không ngừng nghỉ lắc động, khóe mồm nường đem chút ý cười cợt.
 
Thoáng do dự, tiếp sau đó nhấc chân tiến bộ cho tới.
 

Bạn đang xem: hoàng thượng lại ghen tị

Xem thêm: ngọn sóng tình yêu


 
Trên tờ giấy tờ là ngựa con cái đang hoạt động nhảy, đầu cây bút khẽ hoạt động địa điểm hai con mắt nó, hai con mắt một vừa hai phải đem vẻ tò mò một vừa hai phải đáng yêu và dễ thương. Tô Mật đặt điều cây bút xuống, nường còn còn chưa kịp coi kỹ lại, mặt mũi tai đang được vang lên tiếng nói vô trẻo: "Vẽ ko tệ."
 
Ngẩng đầu lên coi, thế ra là Kỷ Ninh.
Hắn, khan hiếm trong khi thấy hắn đem xiêm áo red color như vậy này.
 
Trước giờ Kỷ Ninh thông thường đem trang phục làm nên màu đen giòn, tuy rằng tuổi tác còn nhỏ tuy nhiên đang được vô cùng chững chàng. Vậy nhưng mà lúc này, hắn đem lên trên người cỗ trang phục red color, khuôn mặt mũi non nớt, vô nằm trong tinh nghịch xảo tuy nhiên ko hề có vẻ như phái đẹp tính. Đôi đôi mắt Tô Mật lênh láng ý khen ngợi ngợi, coi phút giây tiếp sau đó mới mẻ nói: "Ngươi quay trở lại kể từ quân doanh à?" Nói tiếp: "Lão phu nhân bọn họ vẫn còn đó ở miếu Hộ Quốc."
 
Kỷ Ninh lẳng lặng coi Tô Mật, quay đầu sang một bên, lông mày khẽ nhếch.
"Không với gì mong muốn trình bày với tớ sao?"
 
Nói gì chứ?
 
Tô Mật thấy khá khó khăn hiểu.
 
Nàng ngồi bên trên ghế, ngước đầu coi Kỷ Ninh, hắn cũng ko đôn đốc giục, hai con mắt rủ xuống, dung mạo tinh nghịch xảo lạnh lẽo lùng, phối phù hợp với sắc tố của trang phục lại càng nổi trội rộng lớn. Tô Mật biết đó là Kỷ Nhị Ninh, nường quên trình bày gì với Kỷ Nhị Ninh rồi sao? Suy suy nghĩ phút giây, đùng một cái nường thức tỉnh.
 
"Ngươi quí doanh trại không?"
 
Câu này cô đang được căn vặn Kỷ Ninh vẫn ko căn vặn Kỷ Nhị Ninh.
 
Mặt Kỷ Ninh ko thay đổi sắc, trang nghiêm coi Tô Mật, chậm chạp rãi nói: "Thích thì sao, còn ko quí thì sao?"
 
Tô Mật: "Nếu ngươi quí đương nhiên tớ tiếp tục mừng mang đến ngươi, nếu như ngươi ko quí tớ nài thả chung ngươi được không?" Nàng ngay lập tức trang nghiêm xẻ sung: "Nhưng nhưng mà nếu mà tớ cút cầu nài, rất có thể kết quả tiếp tục trọn vẹn ngược lại."
 
Kỷ Ninh: …
 
Kỷ Ninh: "Cám ơn ngươi, tự động tớ cũng hiểu rõ chuyện này."
 
Liếc Tô Mật một chiếc, hắn vén vạt áo ngồi lên nệm, đặt điều cùi chỏ ở tay vịn, coi chằm chằm Tô Mật, môi mỏng tanh khẽ lắc động: "Ta ko phấn chấn."
 
Tô Mật chớp đôi mắt một chiếc.
 
Cẩn thận hỏi: "Ngươi sao vậy?"
 
"Ngươi còn dám căn vặn tớ sao?
 
"Ta chung ngươi là vì thế mong muốn coi hoàng thượng ghen tuông, sản phẩm giấm đâu chả thấy, ngược lại thường ngày đều trông thấy bao nhiêu thương hiệu hán tử thô tục ở doanh trại!"
 
Tô Mật: …
 
Hắn như thế là chung sao? Rõ ràng hắn mong muốn coi chuyện phấn chấn còn kéo cả nường xuống nước! Tô Mật chỉ dám tức dỗi trong tâm, oán thù âm thầm bao nhiêu câu chợt khựng lại khi coi Kỷ Ninh, vốn liếng dĩ hắn đang được gầy còm gò, ở doanh trại hẳn mươi bao nhiêu ngày, giờ những đàng đường nét bên trên khuôn mặt mũi càng rõ nét, cằm còn nhọn rộng lớn những cô nương.
 
Suy mang đến nằm trong cũng bên trên nường.
 
Chớp đôi mắt một chiếc, trang nghiêm quay về.
"Ngươi ko quí sao? Nếu ngươi ko quí tớ thiệt sự rất có thể demo một lượt, chỉ mất điều tớ ăn trình bày vụng về về, ngươi dạy dỗ tớ nên trình bày thế nào là đi?"
 
Sợ mà còn phải dám nhận tiếng thực hiện ư? Kỷ Ninh ngỏ mồm lăm le giễu cợt tuy nhiên trông thấy vẻ trang nghiêm của Tô Mật những tiếng cơ ngay lập tức bị nuốt xuống, hắn miễn chống nói: "Cũng ổn định, học tập được thật nhiều loại." Học được thật nhiều thứ?Trong đôi mắt Tô Mật, Kỷ Ninh là Kỷ Ninh, cũng là 1 Kỷ Ninh kỳ tài của trong tương lai.
 
Hắn cũng có thể có loại ko biết sao?
 
Không nhịn được ngay lập tức hỏi: "Học được gì?"
 
Kỷ Ninh thản nhiên nói: "Học được cơ hội làm thịt người thế nào là, học tập được làm thế nào nhằm tấn công mang đến hắn xung khắc cốt ghi tâm nhưng mà ko nhằm lại vết tích."
 
Tô Mật: …
 
Lẳng lặng rời xa Kỷ Ninh chút, tân binh được đào tạo những loại này sao? Tô Mật mong muốn rời xa Kỷ Ninh, hắn lại vực lên tiếp cận bàn xem sách, coi ngựa white đang được thô mực, khẽ nhướng mày: "Hoàng thượng tặng ngươi?"
 
Tuy là thắc mắc tuy nhiên ngữ điệu lại là xác minh.
 
Không đợi Tô Mật vấn đáp, lại trình bày tiếp: "Vừa rồi ngươi ở nằm trong hoàng thượng à?" Tiếp: "Không nên hoàng thượng trình bày với ngươi hắn về cung chứ?"
 
Nhận được câu vấn đáp qua quýt đường nét mặt mũi của Tô Mật, Kỷ Ninh cười cợt, khom đứa ở lâu năm đi ra bàn, tay kháng cằm, cười cợt coi Tô Mật, mi đôi mắt tinh nghịch xảo mải miết hoặc người không giống, chậm chạp rãi nói: "Hoàng thượng ko về cung, hắn đang được ở ngoài cung đấy!"
 
Tô Mật ngạc nhiên.
 
Kỷ Ninh lại trình bày tiếp: "Có mong muốn cút coi demo diện mạo không giống của nam giới nhân của tớ không?"
 
...
 
Giang những lão bên dưới một người bên trên vạn người, khi hoàng thượng còn ko tự động bản thân chấp chủ yếu, thậm chí còn tấu chương đều vì thế lão chấp cây bút, quyền cao ngút trời, cửa ngõ rộng lớn Giang gia trước giờ người cho tới người cút như nước tuy nhiên thời điểm hôm nay lại không tồn tại nhiều người, chỉ mất trọng binh nhưng mà thôi, thiên tử cưỡi ngựa giới hạn trước cửa ngõ, hàn dò xét vô tay khiến cho người không giống lo ngại.
 
Trọng binh nhanh gọn xông vô Giang gia.
 
Chỉ vô phút giây, nam giới nhân và phái đẹp quyến vô mái ấm đều bị dẫn giải đi ra, u ám và đen tối, kinh kinh hoảng, đầy đủ loại biểu cảm xuất hiện tại bên trên mặt mũi người của Giang gia, còn Giang những lão chuẩn bị không còn tuổi tác sáu mươi lăm đầu lấm tấm tóc bạc bị áp xuống một cơ hội chật vật tức thì phần bên trước, một xung khắc khi trông thấy Lan Cưu, khuôn mặt mũi già nua nua lênh láng vẻ bi thương.
 
Tô Mật và Kỷ Ninh tại tầng nhì của quán trà sát cơ.
 
Tô Mật thấy Giang những lão bâng khuâng biện bạch, Lan Cửu khá là lạnh lẽo lùng, hắn ném bao nhiêu tờ giấy tờ cáo giác đi ra, nháy đôi mắt Giang những lão tái mét nhợt lập cập rẩy.
Lúc dò xét Lan Cửu vung lên, Tô Mật nhắm chặt đôi mắt lại.
 
Đang ở lầu nhì, cũng rất có thể nghe rõ rệt giờ dân bọn chúng hít một khá không khí lạnh ở phía bên dưới.
 
Kỷ Ninh vẫn coi Tô Mật, thấy cỗ dạng nhắm đôi mắt không đủ can đảm coi của nường, dự trù sẵn trong tâm hỏi: "Có tâm trí gì?"
 
Suy nghĩ?
 
Tô Mật ngỏ đôi mắt tuy nhiên không đủ can đảm coi xuống vùng dưới bên dưới, nường coi Kỷ Ninh. Trong đầu chỉ mất động tác vung dò xét của Lan Cửu, rõ nét chẳng với gì lạ lẫm cả tuy nhiên chỉ việc là hắn thì lại thú vị tầm đôi mắt của từng người! Đôi đôi mắt nường sáng sủa lên, nói: "Dáng vẻ vung dò xét thiệt sự vô cùng đẹp!"
 
Kỷ Ninh: …
 
Chân mi nhướng cao, khuôn mặt mũi tuấn tú trở thành vặn vẹo.
 
"Ngươi, ngươi chỉ suy nghĩ cho tới chuyện này thôi sao?"
 
Tô Mật gật đầu, căn vặn ngược lại: "Chứ nên suy nghĩ cho tới chuyện gì?"
 
Tô Mật quá đơn giản, quá vô sáng sủa, Kỷ Ninh ko cần thiết suy nghĩ cũng biết Lan Cửu đang được bảo bộc nường vô cùng kỹ, người như nường khi trông thấy Lan Cửu hung tàn làm thịt người nhưng mà chẳng nhằm ý 1 chút nào sao? Đột nhiên Kỷ Ninh xem sét đến tới tận lúc này hắn vẫn thiếu hiểu biết không còn Tô Mật, lẽ nào nường đang được fake heo ăn thịt hổ?
 
Suy suy nghĩ phút giây.
 
Lại trình bày tiếp: "Vị cơ của Giang gia, không hề tính năng nữa ngay lập tức tiễn biệt lão xuống mồ, hiến đâng mang đến Đại Chu không dừng lại ở đó đời người, ni lại bị hoàng thượng kết liễu trước mặt mũi bách tính, mặc dù không tồn tại công huân cũng có thể có cực lao." Dừng một ít, hắn nhẹ nhõm giọng: "Ngươi ko thấy hoàng thượng quá mức cho phép vô tình sao?"
 
Tô Mật phản bác bỏ ko chút vì thế dự.
"Giang gia phát sinh tội rộng lớn còn gì!"
 
"Mưu quyền đoạt lợi, chèn lấn bá tánh, lừa lọc bên trên lừa bên dưới, thậm chí còn người Giang gia cũng chỉ tôn sùng Giang gia ko coi trọng hoàng quyền, bề tôi như thế sớm nên như vậy này mới mẻ phải!"
 
Kỷ Ninh: "Ngươi cũng biết những điều này sao? Khi nhì người bên nhau coi trăng đều nói đến việc những chuyện này ư?"
 
Dĩ nhiên là ko.
 
Đây là chuyện kiếp trước ai cũng biết mà!
 
Không thể kế tiếp yếu tố này, Tô Mật thành công xuất sắc gửi chủ thể, coi Ninh Kỷ nói: "Ngươi dẫn tớ cút coi chuyện này nhằm thực hiện gì?"
 
Đương nhiên là nhằm nường kinh hoảng hoàng thượng rồi!
 
Không trông thấy được hoàng thượng ghen tuông, rất có thể coi hoàng thượng nạt người hắn tớ bao quanh kinh hoảng hãi cũng tương đối đảm bảo chất lượng.
 
Nhưng lúc này rõ nét là thất bại rồi.
Kỷ Ninh tĩnh lặng hồi lâu, đùng một cái hắn xích lại sát, giở chiêu trò tình nghĩa: "Chúng tớ liệu có phải là chúng ta đảm bảo chất lượng không?"
 
Thật sự là ko.
 
Nhưng coi nụ cười cợt của Kỷ Ninh, trực quan méc bảo với Tô Mật rằng nếu như phủ lăm le thì tiếp tục vô cùng thảm, chớp chớp đôi mắt gật đầu một cơ hội trái khoáy lộc tâm. Kỷ Ninh đi ra vẻ hài lòng: "Nếu là chúng ta đảm bảo chất lượng vậy ngươi giúp chúng ta một chuyện được không?" Thêm kể từ chúng ta đảm bảo chất lượng vô nhằm làm cái gi chứ? Tô Mật dè chừng: "Giúp dòng sản phẩm gì?"
 
Kỷ Ninh nói: "Lần trước tớ chung ngươi là mong muốn coi hoàng thượng ghen tuông vẫn ko thấy giấm đâu cả, lại còn bị ném vô doanh trại."
 
"Lần này ngươi vờ vịt hoảng kinh hoảng, nhằm tớ coi hoàng thượng gạ dành riêng ngươi thế nào là được không?"
 
Tô Mật: …
 
Nàng cứ chớp đôi mắt rồi lại mím môi, tiếp sau đó coi lại Kỷ Nhị Ninh đang được mong muốn chui nguồn vào địa điểm bị tiêu diệt, chợt hỏi: "Nếu ác rộng lớn việc ném vô doanh trại thìa là gì?" Kỷ Ninh khó khăn hiểu tuy nhiên tâm trí phút giây cũng nói: "Có lẽ là thể hiện chi phí tuyến của chiến trường?" Tô Mật mỉm cười: "Ta tiếp tục ghi nhớ cho tới ngươi."
 
Kỷ Ninh: "?"
 
Tô Mật không có tội mỉm cười cợt nói: "Quên trình bày với ngươi chuyện này, sát bên tớ luôn luôn với ám vệ của Lan Cửu."
 
Kỷ Ninh: …
 
Tô Mật kế tiếp mỉm cười cợt, nói: "Thiếu niên à, trách cứ nhiệm đảm bảo an toàn biên thuỳ u ám đành gửi gắm mang đến ngươi rồi."
 
Kỷ Ninh: …
 
Muốn dò xét địa điểm bị tiêu diệt còn lăm le kéo nường vô, nường chẳng ngu vậy đâu!
 
Tô Mật liếc đôi mắt, thấy Kỷ Ninh đùng một cái rung lắc lắc thân mật thể, sắc mặt mũi white bệch, Tô Mật kéo lấy tay hắn theo đòi phiên bản năng, còn ko thổ lộ nghi vấn vấn trong tâm, Kỷ Ninh đang được ngước đôi mắt, hai con mắt vô trẻo, coi Tô Mật rồi lại coi xung xung quanh phiên bản thân mật hắn.
 
"Tô cô nương, tất cả chúng ta cho tới phía trên làm cái gi vậy?"
 
Tô Mật: …
 
Con người ti tiện này, lật mặt mũi cũng nhanh chóng lắm!
 
Tô Mật còn đang được bận mắng âm thầm Kỷ Nhị Ninh, đùng một cái lòng chợt chấn động, nường cuối đầu coi xuống, thấy Lan Cửu đang được ráng dò xét coi chằm chằm nường, mũi dò xét vẫn còn đó ứ đọng ngày tiết tươi tỉnh, ánh nhìn hắn lạnh lẽo hơn hết trời nhộn nhịp giá chỉ rét.
 
Tô Mật: …
 
Nàng nhanh chóng như chớp thu lại cánh tay đang được kéo lấy tay Kỷ Ninh.
 
Tại sao người mong muốn dò xét bị tiêu diệt là hắn, còn người bị vạ lây lại là nàng!