hào môn tranh đấu

Thang máy nhanh gọn lẹ tăng trưởng, cho tới tầng bên trên nằm trong ngay lập tức tạm dừng.

Đinh! !

Bạn đang xem: hào môn tranh đấu

Cửa cầu thang máy lờ lững cởi đi ra, Tưởng Thiên Lỗi đem trang phục black color, vẻ mặt mũi nghiêm trang nghị đứng phía bên trong cầu thang máy, nom đi ra quang cảnh sang chảnh bên phía ngoài. Giữa trung tâm là một trong những cái đèn chùm bởi trộn lê nhòa ảo, mộng mơ, đối lập là nhì ô cửa kiến thiết sang chảnh theo dõi phong thái châu Âu, bên dưới ánh đèn sáng trộn lê, vẫn khí thế như thế. Lúc trước anh vì như thế cô nhưng mà lựa lựa chọn khu vực này, đó là vì như thế hoàn toàn có thể làm cho cô hoàn toàn có thể xúc tiếp với mây bên trên trời, sao bên trên trời, mong muốn mang lại cô toàn bộ.

Lúc này, toàn bộ những loại này, toàn cỗ như đang được châm chọc anh !

Tưởng Thiên Lỗi thở cấp, lồng ngực phập phồng, nhì tròng đôi mắt lóe đi ra mạnh mẽ, chậm rì rì rãi chứa chấp bước tiến thoát khỏi cầu thang máy, chuồn bên dưới ánh đèn sáng trộn lê vô sảnh, chậm rì rì rãi nhắm đến phía đằng trước nhì ô cửa bại liệt, đứng yên ổn nom một khi lâu mới mẻ nhẹ dịu vươn tay nhấn chuông cửa ngõ.

Leng keng! ! Leng keng! !

Chuông cửa ngõ vang lên lanh lảnh, khoảng tầm một khi sau, nhì ô cửa rốt cuộc được cởi đi ra, Như Mạt đem cái váy lâu năm hở sườn lưng white color, tóc thắt bím phía bên trái, bên trên trán còn quấn một thừng phân tử trân trâu, cánh tay treo một cái túi đeo trân châu white color, vô nằm trong tinh khiết ngước đầu, bắt gặp trước mặt mũi lại là Tưởng Thiên Lỗi, cô sinh ra bao nhiêu phần quá bất ngờ, mỉm cười rộ lên nói: “Thiên Lỗi, anh cho tới rồi?”

Hai tròng đôi mắt Tưởng Thiên Lỗi sinh ra góc nhìn thâm thúy xa xăm, thấy Như Mạt một thân thiết make up, anh buộc cần kìm nén sự tức phẫn uất điểm lồng ngực, chậm rì rì rãi nói: “Sao vậy? Muốn rời khỏi ngoài à?”

Như Mạt mỉm mỉm cười nhưng mà rạm tình quan sát về phía Tưởng Thiên Lỗi, mượt giọng gật đầu, nói: “Vâng. Việc thực hiện kể từ thiện phen này, quan trọng rất rộng, những phu nhân quản trị cực kỳ sung sướng, mong muốn cởi một trong những buổi tiệc tối nho nhỏ, mong muốn em hoàn toàn có thể tham gia.”

Tưởng Thiên Lỗi nghe điều này, ngay lập tức vắng lặng không nói, rảnh nhạt nhẽo nom cô.

Như Mạt phân phát hiện tại ánh nhìn Tưởng Thiên Lỗi đem chút kỳ quỷ quái, ngay lập tức nghi vấn nhảy mỉm cười hỏi: “Làm sao vậy? Đã xẩy ra chuyện gì ? Nhìn sắc mặt mũi của anh ý ko chất lượng mang lại lắm.”

Tưởng Thiên Lỗi ko trình bày gì thêm thắt, đơn giản lặng lẽ chuồn vô chống, nom căn chống sang chảnh ngay sát thân phụ trăm mét vuông, còn tồn tại lan can xoắn ốc tăng trưởng tầng, anh chậm rì rì rãi túa quăng quật trang phục.

Như Mạt vội vàng ngừng hoạt động lại, chậm rì rì rãi tiếp cận trước mặt mũi anh, tương tự thông thường ngày, nữ tính tiêu thụ áo vét anh túa đi ra, nhì tay ôm chặt thưởng thức thân thiết thể ấm cúng của anh ý, nhì tròng đôi mắt lập cập rẩy khích động, vội vàng niềm hạnh phúc tươi tỉnh mỉm cười nói: “Đã lâu rồi anh ko cho tới nhà đất của em, em hùn anh treo áo lên, tiếp sau đó sẵn sàng mang lại anh một chút ít điểm tâm, vô vượt lên khứ, anh quí ăn nhất là món ăn em thực hiện mang lại anh.”

Cô trình bày hoàn thành, ngay lập tức nhằm túi đeo nằm trong áo khoác bên ngoài bỏ trên sô trộn, chủ yếu mình đang có nhu cầu muốn xoay người trở về phía chống nhà bếp..

“Không cần!” Tưởng Thiên Lỗi đem áo sơ-mi White nằm trong quần âu đen sạm, chậm rì rì rãi ngồi bên trên sô trộn, khuôn mặt căng đi ra, biểu lộ vẻ mặt mũi rạm thâm thúy nằm trong giá buốt lùng.

Như Mạt xoay người, nom thiệt thâm thúy vô dáng vóc của Tưởng Thiên Lỗi như thế, cũng thấy kì quái, cô ôn nhu ngồi lên bên trên sô trộn, cẩn trọng từng li từng tí quan sát về phía anh, khuôn mặt mũi tinh khiết như 1 người phụ nữ giới thiện lương bổng nhất bên trên toàn cầu này, mượt giọng hỏi: “Thiên Lỗi, anh làm thế nào vậy? Rốt cuộc đang được xẩy ra chuyện gì?”

Tưởng Thiên Lỗi lặng lẽ ngồi bên trên sô trộn white color, nhì tròng đôi mắt rạm thúy ko nom đi ra được chút xúc cảm nào là, vắng lặng khi lâu rốt cuộc mới mẻ nói: “Tôi đem lỗi với cô….Rất nhiều chuyện tôi thực hiện đều phải sở hữu lỗi với cô”

Như Mạt giật thột nom anh.

Tưởng Thiên Lỗi ngồi bên trên sô trộn, quan sát về phía từng nào lọ hoa đầy đủ loại dáng vẻ tuy nhiên đều chỉ cắm hoa hồ nước điệp, anh nối tiếp thâm thúy xa xăm nói: “Rơi vô thương yêu với cùng 1 người kinh doanh con trẻ, một tổng giám đốc của tất cả một tập đoàn lớn lại ko đơn giản, chính vì tôi là của toàn cỗ toàn cầu, chỉ tồn tại một góc là thuộc sở hữu cô. Bởi vì như thế đặc điểm đó, tôi cảm nhận thấy tình nhân cạnh bên tôi, đang được Chịu đựng thua thiệt thiệt thật nhiều. Cô mươi tám tuổi tác đang được cử hành thơm lễ, phát triển thành một người phụ nữ giới dường như đẹp nhất khuynh nước khuynh trở thành, đều chỉ hoàn toàn có thể trải qua sự nghiệp vững mạnh, thiên về phía tôi biểu lộ thương yêu nằm trong quyết tâm của tôi, vì vậy cô cô độc nằm trong nhức lòng là chuyện thông thường , chính vì tôi là như thế, ko biết thế nào là là yêu thương.”

Như Mạt lặng lẽ ngồi bên trên sô trộn, đầu cúi xuống.

Tưởng Thiên Lỗi lòi ra bao nhiêu phần nhức lòng, ngước đầu, nhì tròng đôi mắt lóe đi ra sự nhức lòng nói: “Đều bên trên tôi, chính vì tôi ko biết thế nào là là yêu thương, vì vậy kéo theo cỗ dạng như ngày thời điểm ngày hôm nay của cô ấy.”

Như Mạt ngay lập tức ngước đầu, quá bất ngờ nom anh.

Tưởng Thiên Lỗi cũng chậm rì rì rãi xoay đầu, nhì tròng đôi mắt lưu đem, thiệt thâm thúy quan sát về phía Như Mạt vẫn luôn luôn xinh xắn như vậy, lại thâm thúy xa xăm nói; “Cô thực sự cực kỳ đẹp nhất, cực kỳ đẹp nhất...Cái đẹp nhất luôn luôn ko trung thực, thậm chí còn nét đẹp chỉ hoàn toàn có thể tồn bên trên vô chiêm bao tưởng của những người nam nhi nhưng mà ko cần vô một cách thực tế, vì vậy thời hạn tôi đem cô cạnh bên xúc cảm vô nằm trong niềm hạnh phúc và kiêu hãnh. Mặc cho dù biết thân thiết thế cô xứng đáng thương, làm cho cô cảm nhận thấy tự động ái, tuy nhiên tôi vẫn yêu thương cô nhưng mà ko hề bởi dự....”

Đôi đôi mắt Như Mạt ngấn lệ, quan sát về phía Tưởng Thiên Lỗi.

Lúc này Tưởng Thiên Lỗi đem chút buồn buồn phiền, mỉm cười trừ, nom thiệt thâm thúy về phía người phụ nữ giới trước mặt mũi, chậm rì rì rãi nói: “Ngẫm lại tuyến phố tất cả chúng ta yêu thương nhau, ngẫm lại ở đầu cuối cô bị nghiền gả mang lại Vĩ Nghiệp, khi bại liệt tôi vô nằm trong thống khổ nằm trong giầy vò, tuy vậy ko ân oán trách móc cô tuy nhiên lại ân oán phẫn uất chủ yếu bản thân, có lẽ rằng Khi bại liệt , tôi đang được yêu thương cô vượt lên không nhiều, làm cho cô cảm nhận thấy rằng việc quăng quật rơi tôi là một trong những chuyện đơn giản như thế.”

“Không cần như vậy...” Như Mạt tâm tình luýnh quýnh nom anh trình bày.

“Không cần như vậy...” Tưởng Thiên Lỗi rảnh nhạt nhẽo tái diễn những điều này của cô ấy, nhì tròng đôi mắt thông thoáng qua chuyện một tia thịnh nộ, lại mỉm cười rộ lên nói: “Vậy là như vậy nào? Là cô nhu nhược, mong muốn tác trở thành mang lại những người dân không giống bên trên toàn cầu này? Hay là nghĩ về... Tưởng Thiên Lỗi tôi... Có khả năng đồ sộ rộng lớn, nhận lấy toàn bộ sự phản bội và tổn hại nhưng mà cô thực hiện ra? Sau bại liệt chính vì yêu thương cô nhưng mà cần vô cùng bỏ qua nằm trong buông thả mang lại cô?”

Trong lòng Như Mạt phân phát giá buốt, trái khoáy tim đùng một cái nhức nhối nom anh.

Tưởng Thiên Lỗi áp lực thở cấp lòi ra bao nhiêu phần thịnh nộ, nhì tròng đôi mắt nhanh gọn lẹ nhắm lại, kìm nén vẻ mặt mũi băng lãnh, quan sát về phía cô nỗ lực nở nụ mỉm cười thống đau khổ, nối tiếp gặm răng từng câu từng chữ nói: “Bởi vì như thế trong thâm tâm tôi luôn luôn cảm nhận thấy giắt nợ cô vì vậy vẫn luôn luôn nhún nhường cô, nhún nhường cô, yêu thương cô cho tới trái khoáy tim bại liệt lẩn thẩn, đang được chăm sóc trở thành một thói thân quen, cho dù đã biết thành trăm ngàn tổn hại vẫn như thế câu chấp yêu thương cô. Loại thói thân quen này, giờ đây hồi ức lại, tôi đều thấy thiệt xứng đáng sợ! Nếu như ko cần chính vì Khả Hinh xuất hiện tại, thì kể từ vượt lên khứ cho tới giờ đây tôi tiếp tục trở thành một người như vậy nào?”

Sắc mặt mũi Như Mạt White bệch, tay tóm chặt lấy sô trộn, cố nén khá thở, vắng lặng không nói.

Tưởng Thiên Lỗi nom thiệt thâm thúy về phía Như Mạt, lại rõ nét nói: “Có lẽ toàn bộ điều này đều kéo dài! ! Nếu như tôi không tồn tại xoay người, Dự kiến cô cũng sẽ không còn xoay người, chính vì Tần Vĩ Nghiệp đã biết thành cô hạ dược, một người nam nhi uy nghiêm như anh ta! ! trước hết là phóng túng phá hủy uy nghiêm của chủ yếu bản thân, tiếp sau đó là phá hủy uy nghiêm của Tần Vĩ Nghiệp! Chỉ vì như thế mong muốn đạt được mục tiêu nhưng mà tâm tư trở thành tàn ác. Rốt vuộc nhân loại cô là như vậy nào? Như Mạt! !”

Như Mạt vô nháy đôi mắt ngước đầu, nhì đôi mắt lập cập rẩy, quan sát về phía Tưởng Thiên Lỗi, khẩn trương nói: “Thiên Lỗi! ! Anh nghe em lý giải ———— “

Vẻ mặt mũi Tưởng Thiên Lỗi lặng yên, kể từ vô bâu áo lôi ra một tấm hình, giơ lên ko trung, thâm thúy xa xăm trình bày với cô: “Vậy trước không còn cô lý giải chuyện này chuồn. Thiếu chút nữa cô bị Tần Vĩ Nghiệp hung bạo, vì sao còn mong muốn nằm trong hắn tao ngủ bên trên một chiếc giường? Là cô thiện lương bổng, hoàn toàn có thể bỏ qua cho 1 hung thần như thế, hay những trái khoáy tim của bao nhiêu người đều black color, tư tưởng tương đương nhau vì vậy mong muốn ôm nhau nhảy vô vòng xoáy sinh mệnh?

Hai tròng đôi mắt Như Mạt tức thời lóe đi ra, cúi đầu, nom tấm hình bản thân nằm trong Tần Vĩ Nghiệp ôm nhau, còn có tài năng khoản của tôi ở ngân hàng Thụy Sĩ, thậm chí còn còn tồn tại những tấm hình thân thương của tôi nằm trong một trong những quan lại chức, hai con mắt cô lúc nào cũng ẩm ướt ngấn lệ, ngay lập tức ngước đầu, quan sát về phía Tưởng Thiên Lỗi khóc nói; “Anh vẫn thiếu hiểu biết sao? Em thực hiện như thế đều là vì như thế anh!”

“Vì tôi?” Tưởng Thiên Lỗi nhíu chặt mi tâm, ko thể tưởng tượng đi ra nhảy mỉm cười nom cô! !

“Tần gia biết kín của Tưởng gia, nếu mà em không hỗ trợ hắn tôi tham ô dù, em làm thế nào hoàn toàn có thể ở cạnh bên anh, hứng mang lại anh vớ cả! ?” Như Mạt rơi lệ nom anh.

Xem thêm: hào môn thiên kim giả xuất đạo

“... ... ...” Tưởng Thiên Lỗi ko thể tưởng tượng nom người phụ nữ giới trước mặt mũi, nhì tròng đôi mắt anh thông thoáng qua chuyện một tia giá buốt lùng thịnh nộ, lại chế nhạo nói: “Cô vì như thế tôi, phá hủy Tần Vĩ Nghiệp thực hiện hắn tao ko thể thực hiện một người nam nhi chân chủ yếu, thực hiện mang lại hắn tao hận tôi. Cô vì như thế tôi, sẵn sàng chi tiêu khử một vài ba người, tiếp sau đó mong muốn lấy trái khoáy tim của Khả Hinh moi đi ra, thực hiện mang lại cô ấy hận tôi. Cô vì như thế tôi, thực hiện mang lại tôi thiếu hụt chút nữa cho rằng Hạo Nhiên đem tâm tư nguyện vọng cướp cô chuồn, thực hiện mang lại cậu ấy hận tôi. Cô thực hiện tôi phát triển thành đối tượng người tiêu dùng nhưng mà toàn toàn cầu đem hận, cô là vì như thế tôi?”

Nước đôi mắt Như Mạt chảy xuống, quan sát về phía Tưởng Thiên Lỗi! !

Tưởng Thiên Lỗi chậm rì rì rãi ngước đầu, quan sát về phía Như Mạt, khuôn mặt tức phẫn uất căng đi ra, nhì tròng đôi mắt lập cập rẩy khích động, quan sát về phía Như Mạt, rống giận: “Cô vì như thế tôi! ! Thiếu chút nữa thực hiện tôi phát triển thành kẻ đầu sỏ giết mổ bị tiêu diệt Khả Hinh! ! Cô vì như thế mong muốn đoạt được trái khoáy tim của tôi, vì như thế làm cho tôi ko thể vứt quăng quật cô, thực hiện mang lại bệnh tim mạch viện trưởng ngày tái tê phát! ! Tất cả những việc bại liệt, toàn cỗ đều đang được bố trí hoàn thành xuôi! ! Chính là vì như thế mong muốn lấy trái khoáy tim của Khả Hinh —————— “

Anh bi phẫn trình bày hoàn thành, khó khăn nhịn thân thiết thể khích động, vươn tôiy đập một phân phát xuống mặt mũi bàn thủy tinh ranh, bịch một giờ, thủy tinh ranh vỡ văng mọi nơi, ngày tiết tươi tỉnh nhễ nhại...

“Thiên Lỗi! !” Như Mạt tức thời nhức lòng rơi lệ trải qua, mong muốn nỗ lực tôiy anh...

“Cút! ! !” Tưởng Thiên Lỗi vô nháy đôi mắt đứng lên, tóm chặt tôiy cô, lại thịnh nộ nom cô, ghi nhớ cho tới Khả Hinh, nhì tròng đôi mắt của anh ý ko tách ngoài đỏ chót lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nói! Tôi mang lại cô một thời cơ cuối cùng! ! Trái tim của Khả Hinh, liệu có phải là cô thủ đoạn mong muốn moi đi ra từ xưa rồi cần không! ! Cô thậm chí còn còn nghĩ về mong muốn tự động tay tôi moi ra! ! Làm mang lại tôi vạn kiếp bất phục! ! Làm mang lại toàn toàn cầu khinh thường bỉ tôi, khinh thường bỉ tôi, phỉ nhổ tôi! ! Khi bại liệt, tôi chỉ mất cô ! ! Cô nghĩ về như thế nên mới mẻ thực hiện như thế cần không!”

(*) Vạn kiếp bất phục: Muôn đời muôn kiếp ko thể quay về được.

“Em... Em...” Cả người Như Mạt lập cập rẩy, nước đôi mắt tuôn đi ra, vội vàng rung lắc đầu, nói: “Không cần như thế! ! Không cần như thế! !”

“Không cần như vậy! !” Cả người Tưởng Thiên Lỗi thịnh nộ tương tự mãnh thú, rốt cuộc anh chính thức vô tình nhưng mà tàn nhẫn nói: “Vậy cô lý giải mang lại tôi! ! Vài tỷ vô thông tin tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ bại liệt là chuyện gì xảy ra? Người nam nhi bọn họ Từ bại liệt, nhận chi phí kể từ thông tin tài khoản của cô ấy, vì như thế sao vô duyên không có căn cứ lại bị tiêu diệt ? Thậm chí còn bị trúng nọc ong y hệt Khả Hinh? Vì sao thư kí của Tần Vĩ Nghiệp, lại xuất hiện tại trước siêu thị phân phối hoa tôi mua sắm tặng Khả Hinh! ! ? Cô lý giải mang lại tôi! ! Vì sao? ?”

Tiếng rống phẫn uất nhượng bộ như thê lương bổng nhưng mà phát triển thành cuồng phong bão táp, từng trận mưa rộng lớn phả vô phía đằng trước cửa ngõ sổ! !

“Thiên Lỗi...” Như Mạt mếu máo nằm trong hoảng hãi ngước đầu, nom anh.

“Tần Như Mạt! !” Tưởng Thiên Lỗi xúc động thịnh nộ quan sát về phía cô, nhức lòng tức phẫn uất nói: “Đến ở đầu cuối một chút ít niềm hạnh phúc cô cũng ko thể nhằm lại mang lại tôi sao?”

Như Mạt nghe điều này, vô nháy đôi mắt tức phẫn uất ngước đầu, thân thiết thể lập cập rẩy, gặm răng rơi lệ quan sát về phía anh, bi phẫn nói: “Toi thực hiện toàn bộ điều này, đều là vì như thế yêu thương anh! ! Anh đang được trình bày, cả đời anh chỉ yêu thương 1 mình tôi ! Vì sao về sau anh lại yêu thương Khả Hinh? Vì sao! ! Cô tao xứng đáng chết! ! Cô tao đó là xứng đáng chết! ! Cô tao là người loại ba! Cô tao nhờ vào đồ vật gi nhưng mà mong muốn giành giật giành tình nhân với tôi! ? Ba năm trước đó trên đây, tôi phá hủy khuôn mặt của cô ấy tao, tuy nhiên cho tới ở đầu cuối vẫn ko biết xấu xa hổ nhưng mà xuất hiện tại ở trước mặt mũi tôi! ! Cô tao nhờ vào kiểu mẫu gì? Cô tao xứng đáng chết! ! Cô tao mới mẻ là ma mãnh quỷ! ! Anh là của tôi! ! Anh mãi mãi là của tôi! !”

Hai đôi mắt Tưởng Thiên Lỗi ngay lập tức thịnh nộ trừng rộng lớn, cảm nhận thấy sau ót một trận nhức nhối, đôi mắt hoa lên, ko thể tưởng tượng được quan sát về phía cô, áp lực thở cấp, nghiến răng nghiến lợi, từng chữ từng chữ thổ lộ...”Cô trình bày đồ vật gi... Cô trình bày... Má trái khoáy của Khả Hinh là vì cô bỏ ?”

Như Mạt thở cấp, ngước mặt mũi lên, nước đôi mắt tùy ý rơi xuống, bên trên khuôn mặt vẫ luôn luôn lưu giữ vẻ tinh khiết bại liệt, ngay lập tức tràn trề thịnh nộ, khá teo quắp và tức phẫn uất cho tới thất lạc chuồn lý trí, tóm chặt bàn tay, ngón tay đâm thâm thúy vô domain authority thịt, gặm răng trình bày ra: “Đúng! ! Má trái khoáy của cô ấy tao đó là bởi tôi bỏ ! ! Bất kỳ kẻ nào là tiếp nhận cô tao, đều cần chết!”

Tưởng Thiên Lỗi cực kỳ thịnh nộ, vô nháy đôi mắt vung tay lên lấy không còn toàn lực hướng về má trái khoáy của cô ấy tát một chiếc !

“Bộp ——————”! ! Như Mạt bị kiểu mẫu tát uy lực này, từ đầu đến chân trượt xuống những miếng thủy tinh ranh vỡ, cô tức thời gặm chặt khóe mồm giàn giụa ngày tiết, tự nhiên ngước đầu quan sát về phía Tưởng Thiên Lỗi! !

“Tôi lại hoàn toàn có thể chính vì tâm địa rắn rết của cô ấy, nhưng mà thất lạc chuồn Khả Hinh! ! !” Tưởng Thiên Lỗi tức thời khó khăn nhịn được tức phẫn uất, chỉ vô Như Mạt bên trên mặt mũi khu đất, nhức lòng nói: “Cô đem biết tôi vô nằm trong quý trọng cô ấy không? Cô đem biết sau khoản thời gian thất lạc chuồn cô ấy, tôi thống khổ ra làm sao không? Mỗi ban đêm, chính vì vô nằm trong ghi nhớ cô, nhưng mà luôn luôn cô độc, nhức khổ! Mỗi phen tôi nếm mùi vị của trái khoáy quýt, đều cho rằng từng mang 1 người rơi lê vì như thế tôi! ! Nhớ lại sở hữu một người cho tới bị tiêu diệt vẫn luôn luôn yêu thương tôi. Có một người cho tới bị tiêu diệt, vẫn vì như thế niềm hạnh phúc của tôi, nhưng mà dưng trái khoáy tim của mình! !”

Hai tròng đôi mắt Tưởng Thiên Lỗi khích động lưu đem, lại bi thương quan sát về phía Như Mạt, trái khoáy tim đau nhức như bị xé đi ra, nhức lòng nghẹn ngào nói: “Cô đem biết vô cuộc sống từng người, đem từng nào trở ngại mới mẻ bắt gặp được một người phụ nữ giới sẵn quý phái mất mát vì như thế thương yêu như vậy? Tôi nhận định rằng ông trời thương xót tôi yêu thương cô ấy nhiều năm như thế, tiếp tục nhằm Khả Hinh đem theo dõi sự linh động của chủ yếu bản thân phi vào toàn cầu của tôi! ! Tôi vì như thế cô, rất nhiều lần đã thử tổn hại cô ấy, thậm chí còn sợ hãi cô ấy thiếu hụt chút nữa thất lạc chuồn sinh mệnh, cô ấy lại người sử dụng rất là lực ở đầu cuối cho tới bỏ qua mang lại tôi! ! Cô đem biết tôi nợ cô ấy nhiều cho tới thế nào là ko ? Tôi hận ko thể đi kiếm chết choc, nhằm thông thường bù những tổn hại nhưng mà tôi phát sinh mang lại cô ấy ! Thế tuy nhiên cô lại một lần tiếp nữa nỡ đem cô ấy thoát khỏi sinh mệnh của tôi rồi. !”

Tưởng Thiên Lỗi trình bày hoàn thành, ngay lập tức chính vì hối hận hận nằm trong nhức thương, nước đôi mắt ko kìm chế được rơi xuống, nhì tay ko kịp vệ sinh chuồn, những giọt nước đôi mắt đang được dọc từ khuôn mặt kiên nghị nhưng mà rơi xuống. Nhớ cho tới ngày bại liệt đứng ở trạm xe cộ buýt vô mưa, cô ôm một bó hoả hồng, nhì đôi mắt ngấn lệ, cứ như thế bỏ qua mang lại anh, anh cúi đầu, từ đầu đến chân teo quắp khóc rống lên, tiếng nói khàn khàn: “Nếu như tôi còn hoàn toàn có thể ở cạnh bên cô ấy, tôi tự nguyện trả chi phí đời bù phủ thương yêu của cô ấy ấy, tuy nhiên cô ấy ko yêu thương tôi. Cô ấy ko hề yêu thương tôi. Tôi thậm chí còn còn ko thể lần đi ra thời cơ nhằm bù phủ mang lại cô ấy.”

Người nam nhi kiên nghị này, cô độc đứng bên trên khu vực, ghi nhớ cho tới thời hạn niềm hạnh phúc của tôi và Khả Hinh, vô nằm trong hối hận hận cúi đầu rơi lệ...

Như Mạt cũng ở trong số những miếng vỡ thủy tinh ranh, cũng phẫn hận khích động rơi lệ, đôi bàn tay xua mạnh vô những miếng vụn thủy tinh ranh, kêu to: “Cô tao xứng đáng chết! ! Tôi chắc chắn cần giết mổ cô ta! !”. Đọc truуện haу bên trên ﹎ T RuMTRU𝐘𝐸N.Vn ﹎

Tưởng Thiên Lỗi nghe điều này, ngay lập tức thẳng thừng túm chặt lấy cổ Như Mạt, bắt cô đứng lên, thịnh nộ nghẹn ngào nước đôi mắt chảy xuống, khích động bóp chặt cổ cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi mong muốn giết mổ bị tiêu diệt cô! ! Giết người phụ nữ giới tâm địa rắn rết như cô! Giết bị tiêu diệt cô!”

Như Mạt mỉm cười giá buốt, ngửa mặt mũi quan sát về phía người nam nhi nhưng mà bản thân dành riêng cả đời nhằm yêu thương, khuôn mặt đỏ chót lên, lại vẫn lưu giữ vẻ mặt mũi lập cập rẩy tuy nhiên tàn nhẫn của tôi, nước đôi mắt chảy xuống nói: “Giết tôi đi! ! Tình yêu thương nhưng mà tôi không tồn tại được thì tiếp tục phá huỷ bỏ nó ! Là anh phản bội tôi!”

Tưởng Thiên Lỗi thịnh nộ, trái khoáy tim như bị xé rách rưới, phẫn uất lưu giữ từng chút bóp chặt cổ Như Mạt, gặm răng gọi: “ Đã từng đem thời hạn, tôi đang được thề thốt, nếu mà tôi phản bội cô, trời tru khu đất khử. Tối ni tôi đem cô nằm trong đi! ! ! Kiếp sau nếu mà hội ngộ Khả Hinh, tôi tiếp tục nỗ lực lướt qua chuyện cô ấy, ko nhằm cô ấy vì như thế bắt gặp tôi và lại tổn thương! !”

Anh trình bày hoàn thành, bàn tay lại bóp chặt cổ Như Mạt.

Lúc này, Như Mạt đang được chuẩn bị thay đổi ko thông, ngước đầu lên, thở hào hển, nước đôi mắt mạnh mẽ chảy xuống.

Cửa bịch một giờ cởi đi ra, Thẩm Quân Dụ tự nhiên xông cho tới, nom Tưởng Thiên Lỗi tức phẫn uất bóp chặt cổ Như Mạt, ngay lập tức quá bất ngờ bước cho tới kéo tay anh đi ra, kêu to: “Tổng giám đốc! ! Không nên manh động! ! Bây giờ ko cần là khi nhằm cô tao chết!”

Như Mạt lại một trận nặng nề nện ở thủy tinh ranh chi phí, lập cập rẩy rơi lệ nặng nề thở phì phò tức!

Tưởng Thiên Lỗi tức phẫn uất lập cập rẩy nom dáng vóc của Như Mạt, các mùa nhức lòng nằm trong thống đau khổ thịnh nộ nói: “Đem cô tao chuồn mang lại tôi! ! Tôi mong muốn lấy tội ác bên trên người cô tao, từng chút từng chút moi ra! Cho cho dù cất cánh giờ dùng bất kể trừng trị nào là với cô tao đều là nhẹ! !”

Anh trình bày hoàn thành, tóm đôi bàn tay giàn giụa ngày tiết bước ra bên ngoài.

Như Mạt nằm trong lòng vụn thủy tinh ranh, quan sát về phía bong sườn lưng vô tình tàn nhẫn của Tưởng Thiên Lỗi, cô lại mỉm cười giá buốt, ngước đầu lên, vừa vặn mỉm cười vừa vặn lập cập rẩy rơi lệ ————

Xem thêm: kết hôn lần 2

Mưa đồ sộ gió máy rộng lớn.

Tưởng Thiên Lỗi nhanh gọn lẹ bước thoát khỏi hotel, đón những trận mưa rộng lớn tối ni, ghi nhớ cho tới thương yêu từng thề thốt non hứa hẹn biển khơi của tôi và Khả Hinh, lại bị bản thân bởi dự nằm trong tàn nhẫn, một phen rồi một phen bỏ lỡ, anh ngay lập tức tùy ý nhằm mưa gió máy dội vô người như lễ cọ tội, ngước mặt mũi lên, lại tùy ý làm cho nước mưa chảy xuống mặt mũi bản thân hòa với mọi giọt nước đôi mắt đang được tuôn rơi.

Tất cả bi thương, toàn bộ hối hận hận, toàn bộ áy náy, toàn cỗ hóa trở thành thương yêu thương thâm thúy với cô nàng bại liệt ...”Khả Hinh... ...”