giang sơn mỹ sắc

Số chương: 875

Nhóm đọc/download: 0 / 1

Bạn đang xem: giang sơn mỹ sắc

Số phiên đọc/download: 6075 / 81

Cập nhật: 2015-06-19 17:01:06 +0700

Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem vấn đề ebook

Chương 424: Lão Tặc Thiên (1)

V

ũ Văn Hóa Cập thấy Tư Mã Đức Kham xông cho tới, thẳn sắc như lệ quỷ, vô giờ đồng hồ kêu vĩ đại, đà xoay người ngà quỵ. Hắn vốn liếng võ thuật tằm thông thường, trong thời hạn thời gian gần đây sinh sống nhàn nhã sung sướng càng cấp tốc buông thả, tuy rằng là 1 Đại tướng tá quân, nhung trước đó chưa từng với đồ vật gi khí phách tướng tá quân. bằng phẳng ko Khi Bùi Củ đề xuất, hắn cũng sẽ không còn trong cả dũng khí cút gặpTư Mã Đức Kham cũng không tồn tại.

Lúc trước thịt chểt Lại Hộ Nhi, Dương Mục, Vũ Văn Hóa Cập cũng không tồn tại lộ năng lượng điện, vốn liếng tưởng rằng Bùi Củ tiếp tục tương tự như phiên trước, đơn giản xử lý Tư Mà Đức Kham, ko ngờ Tư Mà Đức Kham dũng tấm che uy vũ, mặc dù Bùi Củ cũng ko cơ hội này xử lý.

Đối với Bùi Củ, Vũ Văn Hóa Cập trong tim với loại ngại hãi, bời vì như thế hắn ngày càng xem xét ko thấu người này.

Xừ lý chuyện Tây Vực, ở vô đôi mắt không ít người, là cố tiết lấy lòng nhưng mà sinh sống, nhung Bùi Củ dữ thế chủ động tiệp nhận việc này, thực hiện Gọn gàng ngăn nắp. bao nhiêu năm ko hề trở về Đông Đô một phiên. Dựa theo đòi Vũ Văn Thuật phát biểu, Bùi Củ này là kẻ chất lượng nhất vô Bùi phiệt, nhung ở vô đôi mắt Vũ Văn Hóa Cập, thùy cộng đồng cảm nhận thấy Bùi Minh Thúy mới nhất là đệ nhất nhân của Bùi phiệt. Nhưng nhưng mà Bùi Minh Thúy sau khoản thời gian trượt xuống, ko nhằm ý cho tới sự thế, điểm khiếp sợ của Bùi Củ rốt viên mới nhất thể xuất hiện.

Dễ đàng hóa giải nguy hại sau khoản thời gian Dương Quảng bị tiêu diệt, tỉnh bơ bất ngờ trấn an quân GiangĐô, nhẹ nhàng nMng trừ cút những kẻ chống đối. những tính năng này ở vô đôi mắt Vũ Văn Hóa Cập đều là những yếu tố vì chưng trời, tuy nhiên Bùi Củ xử lý đơn giản thoải mái!

Nhưng nhưng mà người dân có năng lượng vì vậy, vì như thế sao ko ngăn lại được Tư Mã Đức Kham xông vô vào trướng của hắn?

Vũ Văn Hóa Cập tuy vậy nhu nhược vô năng, nhung nhưng mà cũng ko tính là ngu xuẩn, một tự khắc này chỉ đang được suy nghĩ, Bùi Củ ko cần ko hoàn toàn có thể. nhưng mà là ko làm! Hắn ham muốn mượn đao thịt người!

Nhưng phiên bản thân mật cho tới giờ đây, chỉ cầu còn sinh sống như chó vậy, đời nào tính năng này cũng thực hiện cho tới Bùi Cù nổi lên sát tâm? Nghĩ sắp tới đây, sự hoảng ngại trong tim Vũ Văn Hóa Cập càng đậm đặc, ngược lại cảm nhận thấy Tư Mà Đức Kham ham muốn thịt hắn là chuyện nhỗ!

Bởi vì như thế mặc dù né qua loa được Tư Mã Đức Kham truy đuổi, hắn hoàn toàn có thể rời bay Bùi Cù ám toán sao?

Tư Mà Đức Kham nhị đôi mắt đỏ rực hồng, coi chằm chẳm vô Vũ Văn Hóa Cập nói: “Vì sao? Vũ Văn Hóa Cập, tao và ngươi ko chiên ko ân oán, ngươi vì như thế sao cần cho tất cả những người tao thịt ta?”

Vũ Văn Hóa Cập hàm răng lách cơ hội rung rinh động, một chữ cũng phát biểu ko rời khỏi.

Tư Mã Đức Kham đựng bước tiến bộ lẽn. tuy nhiên từng bước cút. toàn thân mật lại càng không ngừng nghỉ tràn rời khỏi huyết tươi tắn. Máu tươi tắn không ngừng nghỉ chày, dọc từ thân mật thể nhưng mà xuống, cơ hồ nước tạo nên trở thành một loại suối nhò.

Vũ Vàn Hóa Cập thời điểm hiện nay mới nhất xem xét cho tới. Thi rời khỏi bên trên người Tư Mã Đức Kham chỗ bị thương không đồng đều. Trí mạng nhất là 1 mũi thương hiệu kể từ sau sống lưng xuyên thủng rời khỏi trước vùng ngực, mũi nhọn lập lòe hàn quang quẻ.

Trong khi tê liệt, Tư Mã Đức Kham đà tiến công cho tới. Vũ Văn Hóa Cập khàn giọng hét lớn: “Cùng tao ko quan liêu hệ! ”

Nhìn thấy ánh nhìn hung hãn cùa Tư Mã Đức Kham, Vũ Văn Hóa Cập chỉ cảm nhận thấy toàn thân mật như nhũn rời khỏi, trong cả khí lực rời né cũng không tồn tại. Tư Mà Đức Kham áp cho tới bên trên người Vũ Văn Hóa Cập, rốt cuộc bất động đậy. Vũ Văn Hóa Cập lại vạc rời khỏi một giờ đồng hồ kêu gào ngại hãi cho tới với, rồi trực tiệp mê man bất tinh ma. Không biết qua loa bao lâu, Vũ Văn Hóa Cập tinh ma táo lại, thời điểm hiện nay mới nhất vạc hiện tại đệ đệ đang được ờ trước đôi mắt, ngay lập tức bao phủ lấy đệ đệ nói: “Đệ đệ. Tư Mà Đức Kham đâu?”

“Đã bị tiêu diệt. Sau Khi nhào vô bên trên người đại ca thì vẫn bị tiêu diệt rồi” Vũ Văn Sĩ Cập đựng điều lý giải.

Vũ Văn Hóa Cập thờ phào một khá, trông thấy Bùi Củ đang được ỡ trước đôi mắt. trong tim lại thót lên. Bùi Cù áy náy nói: “Vũ Văn tướng tá quân, vốn liếng tao đà sắp xếp thỗa xứng đáng. Không ngờ Tư Mà Đức Kham lại hoàn toàn có thể dũng màrih như vậy. Mặc cho dù bị thương nhiều điểm. nhung lại trốn bay, hãi kinh cho tới Vũ Văn tướng tá quàn. Xin loại tội”.

Vũ Vàn Hóa Cập rụt rè nói: “Cái này... cũng trách cứ ko được Bùi Thị Lang”.

“Vũ Văn tướng tá quân, Tư Mã Đức Kham nằm trong Triệu Hành Xu, Lý Bổn, Doãn Chính Khanh thủ đoạn tạo nên phản, hành mến vua làm mưa làm gió, thời điểm hôm nay Tư Mà Đức Kham, Triệu Hành Xu vẫn bị tiêu diệt, dư nghiệt còn ko tharih trừ. bước tiệp theo đòi xừ lý ra làm sao, kính nài Vũ Văn tướng tá quân toan đoạt” Bùi Củ căn vặn.

Vũ Văn Hóa Cập mỉm cười rộng lớn nói:“Hoàng ân mênh mông, những người dân đó lại ảm chước phản loàn, Bổn tướng tá quân tức thời cũng suy nghĩ ko rời khỏi chù ý gì. Tất cả kính nài Bùi Thị Lang nằm trong Thánh Thượng thực hiện chủ”.

Bùi Cù gật đầu nói: “Đã vì vậy, tao cũng tiếp tục thực hiện thay cho. Ta vẫn mệnh lệnh cho tới tinh ma binh một lối đi cho tới doarih trướng Tư Mà Đức Kham, dụ rời khỏi nhằm thịt người chu chước. ko biết Vũ Văn tướng tá quân với gi dị nghị không?”

“Không với, ko có” Vũ Vãn Hóa Cập chỉ rung lắc đầu, “Bùi Thị Lang khồ rất rất rồi”.

Bùi Củ gật gật đầu. ham muốn tách doanh trướng, đùng một cái lại ngừng bước. “Còn với 1 chuyện nài thông tư cùa VttVăn tướng tá quân”.

Vũ Văn Hóa Cập nơm nợp bồn chồn ngại hỏi: “Không biết Bùi Thị Lang với chuyện gì chỉ giáo?”

“Chỉ giáo thì không đủ can đảm nhận” Bùi Cù mim mỉm cười nói: “Chỉ là tất cả chúng ta bên trên Nguyên Vũ vẫn lâu. Trong quân lương bổng thảo chi ngại ko sử dụng được bao lâu nữa, ko biết Vũ Văn tướng tá quân với phương phép tắc gi ứng đối”,

Xem thêm: ma ddaoj tổ sư

“Tất cả Bùi Thị Lang thực hiện công ty là được rồi” Vũ Vàn Hóa Cập cuống quít nói

Bùi Củ phiên này cũng không tồn tại bất luận công ty trương gì, cau ngươi nói: “Vũ Văn tướng tá quân, tao cũng ko cần thần tiên, lương bổng thảo này, cũng trở nên ko rời khỏi được”.

Vũ Văn Hóa Cập luýnh quýnh, cũng suy nghĩ ko rời khỏi chù ý gì. Vũ Văn Sĩ Cặp trông thấy Bùi Củ mơ hồ nước có vẻ như tức tức giận, cuống quít nói: “Bùi Thị Lang, như tao thấy, vùng Hà Nam tuy rằng đà roi vọt vô vào tay Tiêu Cha Y, tuy nhiên quyền lực cùa hắn to lớn. nhiều không nhiều với phẳn bạc nhược yểu tử tầm thường. Huỳnh Dương, Lê Dương nhị noi tuy rằng với đại quân Đông Đô trển thủ. nhung nhưng mà chiến binh Cấp Quận, Tế Âm thi đua lại thấp hơn rất rất nhiều”.

Bùi Cù gật đầu nói: “Phò mã phát biểu ko sai, vậy thì tírih sao?”

VŨ Văn Sĩ Cập nghe được nhị chữ Phò mã, mặt mày đỏ rực lên nói: “Theo thiển loài kiến của bên trên hạ, Đông Đô tuy vậy trong thời điểm tạm thời ko thể đập phá được, tuy nhiên nhưng mà tất cả chúng ta trước tiên hoàn toàn có thể cút cường công Cấp Quận, Tế Âm nhị quận này, mặc dù ko thể bào vệ, thì lương bổng thảo nhị quận này. cũng tạm thời thòi cung ứng cho tới tất cả chúng ta ăn được một thời hạn ngắn”.

“Đúng tê liệt. Sĩ Cập phát biểu ko sai” Vũ Văn Hóa Cập liên tiếp gật đằu.

Bùi Cù trầm dìm thiệt lâu, “Phương pháp này cũng ko cần là ko thể triển khai được. Đã là chù ý cùa Phò mã, kính nài Phò mã vất vả một chuyến, dẫn tinh ma binh cút nhị quận đoạt... ừm... lấy lương bổng, ko biết Phò mã toan như vậy nào?”

Vũ Vãn Sĩ Cập ko ngờ đầu bệp cũng cần cút mua sắm đồ ăn, chỉ hoàn toàn có thể nói: “Bùi Thị Lang tin tưởng, bên trên hạ đương cầu rước không còn toàn lực”.

Bùi Củ mỉm cười ưng ý, xoay người thoát ra khỏi doanh trướng, nhị huynh Vũ Văn đệ thờ rời khỏi một khá thở nhiều năm, bịa mỏng mảnh ngồi xuống. Vũ Văn Sĩ Cập mỉm cười khổ sở nói: “Đại ca. người vừa phải rồi thiệt là không có tác dụng..

Vũ Văn Hóa Cập lại lầmbấm nói: “Không đích thị, ko đích thị, vô này còn có vấn đề”.

“Đại ca, ngươi làm thế nào vậy?” Vũ Văn Sĩ Cập thời điểm hiện tại bị đại ca cũng thực hiện cho tới tinh ma thẳn hoảng hổt, thần hồn nhừ thẳn tính.

“Bùi... Cù phiên bản lãnh rộng lớn vì vậy. hắn thiệt sự ko cần thiết... và một bọn với bọn chúng ta” Vũ Văn Hóa Cập rốt cuộc rước ngờ vực trong tim thổ lộ, “Nhưng hắn thoạt coi, vẫn đang được gom tất cả chúng ta, đấy là vì như thế sao Vừa rồi hắn ham muốn mượn Tư Mà Đức Kham tay thịt tao, là lý giải rất tốt. Nhưng nhưng mà hắn ko thịt tao, thiệt thực hiện cho tất cả những người tao khó khăn hiểu”.

Vũ Văn Sĩ Cập vừa phải tức lại vừa phải vui vẻ mừng, “Thiên hạ này khỏng cần là chuyện một người, tất cả chúng ta vừa phải điều, vừa phải với năng lượng thao tác, mặc dù Bùi Củ ham muốn thực hiện đại sự gì, cũng cần được cho tới bọn chúng ta!”

“Thật sao?” Vũ Văn Hóa Cập tràn trề ngờ vực, lẩm nhẩm nói: “Không đích thị... Trong này chắc chắn với vắn đề! ”

o O o

Trong Khi Vũ Văn Hóa Cập ngờ vực, Tiêu Cha Y cũng cau ngươi, phát biểu và một câu. bè bọn họ có lẽ rằng phiền lòng không giống nhau, tuy nhiên nhưng mà nghiên cứu và phân tích đều là 1 người.

“Tây Lương vương vãi, ko biết chuyện gì ko đúng?” Trương Trấn Chu ờ mặt mày cạrih

hỏi.

Tiêu Cha Y trầm dìm nói: “Ta vẫn cảm nhận thấy Bùi phiệt. Vũ Văn Hóa Cập lằn này còn có vắn đề” Lý Tũứi xuôi phái nam, Tiêu Cha Y chinh đốn nội chủ yếu, sau bao nhiêu mon đại hít, rất rất nhanh chóng vẫn đội hình bị lên plan tấp nập chinh. Lằn này tiềm năng giản dị sáng sủa tỏ, trấn an những quan liêu dân nằm trong bọn chúng ờ Hà Nam, ngăn chặn quân Giarig Đô, thuận tiện để ý phía cút của quần đạo Hà Bắc. Nhưng nhưng mà Tiêu Cha Y xưa ni hoàn toàn có thể tích rất rất đẩy mạnh tính dữ thế chủ động của tướng tá lành lặn, trước đó cần thiết khuyến khích nhuệ khí quân sĩ, luôn luôn thực hiện gương cho tới quân sĩ, cho đến thời điểm hiện tại. thực hiện cho tới Tây Lương vương vãi, tuy vậy là vương vãi giá bán thân hành, nhung đại quyền tướng tá quân vẫn phú cho tới Trương Trấn Chu xử lý.

Tiêu Cha Y thời điểm hiện tại, chỉ việc tọa trấn vô quân, đã và đang cực kỳ khuyến khích sĩ khí. Rất nhiều chuyện, đà ko cần thiết hắn tự động thân mật đi làm việc.

Trưong Trấn Chu tuy rằng già nua nua, tuy nhiên nhưng mà tay nghề ồn thỗa ko 1 chút nào bại tầm thường Dương Nghĩa Thần, sau khoản thời gian được Tiêu Cha Y phân phó. nhanh gọn lẹ dẫn tinh ma binh cút Lê Dương. Lý Tĩnh sau khoản thời gian đập phá được Lê Dương, so với Lẻ Dương Thương trung tâm hộ vệ, ko khi nào ngừng xây đắp công sự. vốn liếng Lê Dương đó là tuyến đầu yếu ớt đạo đối kháng Hà Bắc Sơn Đông, Lý Tĩnh suy nghĩ xa xăm, hiểu rằng bộp chăt Lê Dương, chinh là trấn lưu giữ con phố của Đậu Kiến Đức tiếp cận Đông Đô. Nhưng nhưng mà Đậu Kiến Đức còn chưa tồn tại công cho tới, thì các sẵn sàng này trước không còn sử dụng ờ bên trên người quân Giang Đô.

Quân Giang Đô ko thể tiếp cận Huỳrih Dương, cũng chính vì với Lê Dương kìm nén ở đàng sau. Nhưng mặc dù không tồn tại Lê Dương ghìm chân, chi giản dị phát biểu Hổ Lao. Yển Sư một đàng thủ vững vàng, quân Giang Đô cũng ko thể xâm.

Trương Trấn Chu đựng doanh trại trong thời điểm tạm thời, nằm trong Lê Dương. Lẻ Dương Thương tạo nên trở thành tạo nên thế chân vạc. quân Giang Đô quân tuy rằng nhắm ngay lập tức Lê Dương Thương, tuy nhiên cũng ko thể tiến công, cực chẳng đã bỏ dở ý niệm công rung rinh Lê Dương Thương vô đầu.

Trương Trán Chu được Tiêu Cha Y phân phó, cũng khỏng hấp tấp xuất binh quyết đấu. Hắn nhiều chước túc trí. đương nhiên cũng coi rời khỏi yếu tố lớn số 1 của quân Giang Đô đó là lương bổng thảo. Lúc này phía trên chì thủ vững vàng ko chiến, ngồi đợi quân Giang Đô tự động sụp sụp.

Tiêu Cha Y trước mặt mày bày rời khỏi một bức địa đồ gia dụng phụ cận Lê Dương, ngóng coi Nguyên Vũ, trầm giọng nói: “Quân Giang Đô khốn thủ Nguyên Vũ. chớ phát biểu lấy Đông Đô, cho tới đù qua loa kênh khoét. qua loa Hồ Lao so với chúng ta nhưng mà phát biểu, đều là yếu tố khó khăn bẳng trời, bể vương vãi thặt sự coi ko rời khỏi quân Giang Đô với thời cơ thắng này, Vũ Văn Hóa Cập còn ko tính, nhung Bùi phiệt cho dù sao cũng tương đối là mưu trí, vì sao lại thực hiện rời khỏi hành vi ko khéo léo này?”

Trương Trán Chu đồng ý nói: “Tây Lương vương vãi phát biểu khỏng sai. Bùi phiệt. Vũ Văn Hóa Cập một tự khắc kể từ Giang Đô xuất vạc, nói cách khác là bại cuộc đà toan, nếu mà phụ thuộc vào lào thần thấy, chúng ta đầu rihập Đông Đô là thượng sách, tuy nhiên nhưng mà Tây Lương vương vãi bao nhiêu phiên chiêu phủ, chúng ta ko nhằm ý cho tới, thiệt sự thực hiện cho tất cả những người tao suy nghĩ mãi nhưng mà ko rõ”.

“Đầu rihập Đông Đô là 1 đàng rời khỏi của bọn hắn, nhưiig nhưng mà ko cần là con phố cuối cùng” Tiêu Cha Y trầm tư nói: “Bọn bọn họ tối thiểu hoàn toàn có thể tiên phong nhập Hà Bắc Đậu Kiến Đức, SơnĐông Từ Viên Làng, hoặc là Mạnh Hải Công”.

Trương Trấn Chu khó khăn hiểu nói: “Tây Lương vương vãi, theo đòi tao được biết. Bùi phiệt nằm trong người trước đó mối quan hệ coi như ko tệ”.

Xem thêm: đóa hoa thanh cao

“Thì sao?” Tiêu Cha Y hòi.

“Ta nghe phát biểu Tây Lương vương vãi trước khi là vì Bùi phiệt một tay đề bạt, từ xưa cho tới ni. nằm trong Bùi phiệt không tồn tại uẩn khúc gi. Thiên hạ thời điểm hôm nay đại thế đà toan, Bùi phiệt vứt trườn Tây Lương vương vãi lựa chọn người bên phía ngoài, theo đòi lý là không khớp. Hơn nữa đám người Đậu Kiến Đức, Từ Viên Lãng, Mạnh Hải Công bọn người đều là đám người làm mưa làm gió, Bùi phiệt thân mật Chịu hoàng ân, thiệt rất rất khó khăn nhằm cho tất cả những người tao nhận định rằng, tiếp tục đầu nhập vô tía người này”.

Tiêu Cha Y khẽ thờ dài: “Trương đại nhân suy nghĩ chuốt nhưng mà ko rõ rệt, bổn vương vãi cũng suy nghĩ mãi nhưng mà ko rõ rệt, chính vì vậy, bổn vương vãi mới nhất trong tim phiền lòng, đích thân mật tiến bộ cho tới. Cũng may binh cho tới tướng tá đờ, nước cho tới khu đất cản, quân Giang Đô ý đồ gia dụng cho tới khó khăn tìm hiểu, tất cả chúng ta lại theo đòi chủ yếu đồ gia dụng nhưng mà đập phá, rộng lớn mươi vạn Kiêu trái ngược quân khuynh hướng về phía bắc, thế ko thể ngăn ngừa, chuyện quân tâm cũng ko cần là bao nhiêu người hoàn toàn có thể ngăn ngừa, tất cả chúng ta ngồi coi đợi thành phẩm là được”.