giang sơn có nàng

Tóm tắt truyện ngôn tình "Giang đấm đem nàng"

Tác giả: Cửu Hộc Châu
Thể loại: ngôn tình, trọng sinh, sủng, cổ đại

Trích đoạn truyện:

Chạng vạng của mùa hè, khí hậu vượt lên giá buốt, loại sử Đàm Châu đích thân thích đem hoa sen cho tới hậu viện vô phủ.
Lệnh Dung xách váy tiếp cận thính chống, bước đi vội vàng, quần lụa mỏng tanh tanh tưởi đung đem theo gót dông tố, vướng vô nhành hoa mặt mày đàng. Lòng nường vô nằm trong phiền lòng, ko thể giới hạn bước, rung rinh phần ống quần đang được vướng vô nhành hoa, cũng ko kịp lấy chuồn, phụ thân bước trở thành nhị bước, nhanh chóng tiến thủ vô vào sảnh.
"Cữu cữu (cậu), và thực sự đại xá thiên hạ?"
"Chiều hiện nay đã đem chiếu mệnh lệnh, tân đế đăng cơ, đại xá thiên hạ. Ngoại trừ tội ác mưu kế nghịch ngợm buôn bán nước, toàn cỗ đều được đặc xá. Cữu cữu đang được chất vấn qua chuyện, dựa vào tội trạng của ca ca con cái, thứ tự này rất có thể được đặc xá. Cữu cữu đem viết lách một phong thơ gửi cho tới Kinh trở thành, hòng đồng liêu (người nằm trong thực hiện quan) ở Triệu phủ Kinh trở thành chiếu cố, miễn cho tới đem chuyện rộng lớn xẩy ra." bên trên khuôn mặt chữ điền của Tống Kiến Xuân đem ý mỉm cười, mang trong mình một phần các bạn dạng sao ý chỉ cho tới Lệnh Dung, "Yên tâm, ko lâu sau, huynh muội những con cái sẽ tiến hành sum họp."
Lệnh Dung chào đón, nhị tay lập cập rẩy.

Bạn đang xem: giang sơn có nàng

Đọc thêm: truyện đam mỹ
ánh nom nường lướt qua chuyện chiếu thư, còn ko phát âm không còn, hốc giắt đang được đỏ ối hoe, tầm đôi mắt mơ hồ nước. Nàng cúi đầu, từng giọt nước đôi mắt rơi xuống, ngấm vô tờ giấy tờ Tuyên Thành, thực hiện nhòe chuồn vết mực.
Tống Kiến Xuân hấp tấp nói: "Đây là chuyện chất lượng, con cái chớ khóc."
Lệnh Dung gật đầu, vô tâm vô cùng sung sướng, nường mong muốn mỉm cười, tuy nhiên nước đôi mắt lại chảy đi ra nhiều hơn nữa thế nữa.
Vì một án oan bảy năm vừa qua, Tĩnh Trữ hầu phủ bị liên lụy chịu đựng tội, Phó gia tan cửa ngõ nát nhừ căn nhà. Trước biến đổi cố này, tổ phụ (ông nội) lên đợt đau tim, vô ngục giam cầm không được bao lâu đang được tạ thế. Phụ vương vãi bị tóm gọn chuồn lưu đày ải, gần đầy 2 năm thì mất mặt, thân mẫu nghe được tin tưởng dữ, cũng ko thể gắng gượng gập qua chuyện trận mưa lâu năm mùa thu năm tê liệt.
Anh bà bầu nường, hiện thời chỉ với từng nường và ca ca đang được ở kinh, đã đi được binh được bảy năm.
mà bấy giờ huynh muội chuẩn bị được tái mét ngộ, sao trọn vẹn rất có thể ko vui?
Nước đôi mắt nường ko dứt rơi, cho đến khi tờ giấy tờ Tuyên Thành bị nước đôi mắt thực hiện nhăn lại, Lệnh Dung mới nhất đỏ ối đôi mắt ngước đầu, phát biểu với Tống Kiến Xuân, "Ca ca trọn vẹn rất có thể chống đỡ cho tới hiện nay, trọn vẹn là nhờ cữu cữu quan tâm, Lệnh Dung và ca ca lưu giữ mãi công ơn này!"
"Nói điều khách hàng khí thực hiện những gì." Tống Kiến Xuân thở lâu năm, hai con mắt cũng ửng đỏ ối, "Đừng suy nghĩ nhiều, ngày mai cữu cữu vô kinh report công tác làm việc, đem con cái cho tới gặp gỡ nó." Ông chợt tạm ngưng, tiếng nói đem phần ngập kết thúc giục, "Chẳng lẽ ko hề quan hoài cho tới lại chuyện với Tống Trọng Quang sao?"
Lệnh Dung giật thột, chợt hiểu đi ra, hai con mắt rũ xuống, thấp giọng nói: "Tâm ý Lệnh Dung đang được quyết, hòng cữu cữu đồng ý."
Tống Kiến Xuân nom nường, có rất nhiều điều mong muốn khuyên nhủ, tuy nhiên lại ko phát biểu nên điều.
Tiểu phái nữ hài vô tã lót dần dần trở thành quý phụ nhân nhị mươi tuổi hạc, là nhi tức (con dâu) ông nom kể từ nhỏ nhắn xíu, hồi nhỏ tuổi trong sáng đáng yêu và dễ thương, thơ ngây linh động, khi xuất giá chỉ nón phượng khăn choàng, dung mạo diễm kiều kinh động cả trở thành Đàm Châu. Mà tè cô nương tầm dáng vẻ thơ ngây dần dần trở thành phái nữ tính khôn khéo, dáng vẻ người uyển chuyển đứng mặt mày hành lang cửa số, tuy rằng bên trên búi tóc chỉ mất cây thoa ngọc, tuy nhiên hai con mắt lại sở hữu trạng thái, kiều diễm động lòng người.
Cô nương xinh đẹp nhất êm ả dịu dàng vì vậy, vô cung phong phi cũng rất có thể hứa hẹn sáng sủa lạn, vô duyên không có căn cứ bị trưởng tử chưa chắc chắn quý trọng, thực hiện lờ đờ bao nhiêu năm, ni cả ông cũng cảm thấy áy náy nhức lòng.
Một bụng khuyên nhủ nhủ lại hóa trở thành giờ thở lâu năm, Tống Kiến Xuân chậm bước đi ra cửa ngõ, kêu Lệnh Dung về phòng ngủ ngơi.
. . .Xem thêm thắt truyện bách hợp
Trở về chống, Lệnh Dung ngỏ tờ giấy tờ Tuyên Thành nhăn nheo đi ra, nom kỹ rộng lớn.
Nước đôi mắt lúc nào cũng ẩm ướt dần dần biến mất, suy nghĩ cho tới việc chuẩn bị được hội ngộ ca ca, khuôn mặt nường dần dần đem ý mỉm cười.
Bảy năm ngoái, Lệnh Dung vẫn đó là nhị cô nương hưởng trọn ngàn sủng vạn sủng của Tĩnh Trữ hầu phủ, cẩm nó ngọc thực [1], ko bi thảm ko quan ngại.
[1] Cẩm nó ngọc thực: cuộc sống đời thường thông thường ngày phú quý
Dòng chủ yếu của Phó gia, cho tới thời tổ phụ của Lệnh Dung dần dần lao dốc, đang được không hề huy hoàng như rất lâu rồi. Sau khoản thời hạn tổ phụ thừa kế tước đoạt vị, cả đời chịu thương chịu khó thật thà, thực hiện quan lại Tứ phẩm, xung quanh năm dạt dẹo vất vả mặt mày phía ngoài, bên dưới gối đem nhị người con, lúc nào bên trên người cũng đó là ăn mặc quần áo lụa là. Làm quan lại nhiều năm, nhị người chỉ quí cưỡi ngựa chọi gà, tu rượu nghe hát, vô triều không tồn tại công huân gì rộng lớn, khó khăn được trọng dụng.
về sau đắc tội với những người vô cung, bị cuốn vô án mưu kế nghịch ngợm, toàn bộ nam giới tử vô phủ đều nên chịu đựng tội. Bây giờ Tống Kiến Xuân đang làm quan lại ở Đàm Châu, thân mẫu Lệnh Dung đem nường về Đàm Châu sinh sống.
Năm ấy nường chục phụ thân tuổi hạc, biểu ca Tống Trọng Quang chục lăm tuổi hạc.
Biểu ca and nường là thanh mai trúc mã, hồi nhỏ tuổi hạc cộng đồng sinh sống hòa ăn ý, đang được bàn thảo chuyện hít sự. Sau khoản thời hạn Phó gia đụng chạm mặt mày nàn, tuy vậy cữu hình mẫu (mợ) Nguyễn thị ko quí, tuy nhiên đem cữu cữu và biểu ca khuyên nhủ giải, năm Lệnh Dung chục bảy tuổi hạc, cữu cữu quản lý và vận hành trở thành hít.

Xem thêm: quân hôn kéo dài

Xem thêm: rồng bay phượng múa

Đọc thêm thắt đam mỹ h
Thanh mai trúc mã, ngay trong lúc kết duyên, Tống Trọng Quang trịnh trọng đồng ý, cả đời này, cho tới già nua chỉ mất bản thân nường.
Lúc ấy Lệnh Dung tin tưởng, lại ko ngờ rằng sau ngày xuân Tống Trọng Quang lên kinh chuồn đua, đã đạt được chức vị tiến sỹ, còn mang theo một phái nữ tử điềm đạm về. Nghe phát biểu là muội muội của một vị đồng team, vị đồng team tê liệt bị dịch bị tiêu diệt, hắn thấy nường tớ xứng đáng thương nên chiếu cố, vô một thang rượu say lỡ viên chống, nường tớ mang bầu.
Tống Kiến Xuân không dễ chịu, mong muốn tấn công Tống Trọng Quang, Nguyễn thị lại làm chủ, hấp thụ nường tớ thực hiện thiếp.
Lệnh Dung nhịn nhường như ko lưu giữ rõ rệt khi tê liệt đem từng nào buồn buồn phiền, chỉ lưu giữ rõ rệt Note đến thời điểm tê liệt – hòa ly (ly hôn).
nếu nhưng mà ngày ấy Tống Trọng Quang ko hứa, nếu như nường ko yêu thương Tống Trọng Quang, nường tiếp tục coi như không hề thấy vị thiếp thất tê liệt.
Nhưng hắn lại hứa, nường cũng thiệt lòng với hắn. Chuyện hấp thụ thiếp thất nó y hệt như vất vả nghẹn ở trong cổ họng.
Tống Kiến Xuân khuyên nhủ nhủ, tuy nhiên Lệnh Dung đang được quyết, ông tự nhủ nam nhi bản thân giắt nợ nường, uất ức nước ngoài sinh phái nữ (cháu gái ngoại), đành nên đồng ý với nường. Sợ ở vô phủ ko một ai quan tâm Lệnh Dung, ông cố ý hóng Phó Ích được đặc xá mới nhất đem nường chuồn.

Đọc thêm thắt chuyên mục truyện cười
mà thời điểm này Phó Ích và đã được đặc xá, chuyện hòa ly ko hề do dự thêm thắt.
Lệnh Dung nom ánh hoàng hít đang được phủ phủ tòa căn nhà, thở lâu năm một khá.
Với nường, hòa ly đó là giải bay, đơn giản nường vẫn băn khoăn cho tới Tống Kiến Xuân. Cữu cữu không tồn tại phái nữ nhi, kể từ khi Lệnh Dung sinh đi ra, ông đang được mến thương nường. Lúc trước nhị căn nhà đính ước, nường xuất giá chỉ, cữu cữu là kẻ nhã hứng đắc ý nhất, luôn luôn cầu phúc cho tới cặp phu thê trẻ em. Bây chừ lại tiếng ồn cho tới nút này, hẳn vô rạm tâm ông vô cùng tức phẫn nộ. Cho mặc dù nường kể từ biệt Tống Trọng Quang, tuy nhiên cũng không hề quên ơn huệ bao nhiêu năm vừa qua của cữu cữu.
. . .
Sáng sớm ngày sau, Tống Kiến Xuân nằm trong Lệnh Dung vô kinh.
Từ Đàm Châu cho tới Kinh trở thành, nhanh nhất cũng nên mất mặt sáu ngày, xe pháo ngựa lử thử thoát khỏi cửa ngõ, tiếp cận vùng đồng nội – ngoại thành điểm đem liễu đung đem vô dông tố, nắng nóng sớm chiếu rọi vùng khu đất phẳng phiu.
Tâm trạng Lệnh Dung rất tốt, một đàng nom nhìn cảnh quan, nghe thấy light novel ở khách hàng điếm đem rất nhiều người đang được đàm đạo về tân Đế, đem ca ngợi đem chê. Trong tim Lệnh Dung tò lần, khi người sử dụng cơm trắng trưa đem chất vấn Tống Kiến Xuân, "Cữu cữu, đương kim hoàng thượng đó là Tiết đại nhân tê liệt sao?"
"Nói bừa!" Tống Kiến Xuân trách móc cứ, lại vuốt cằm nói: "Chính là ngài ấy."
Thật thực sự hắn tớ.
Lệnh Dung ngồi ở trong xe pháo, thất thần nhờ vào gối mượt.
Tên ko hề thiếu thốn của Tiết đại nhân là Hàn Chập, xuất thân thích kể từ phủ thừa tướng, văn võ tuy rằng vậy toàn, sinh vô trong thời gian ngày kinh trập [1], ngay lập tức lấy thương hiệu này.
[1] Kinh trập: ngày 5 hoặc 6 mon phụ thân.
Năm chục lăm tuổi hạc hắn tòng quân, chục bảy tuổi hạc về kinh nhập cuộc khoa cử, đạt chức bảng nhãn [2], văn võ đều tạo nên kẻ không giống trầm trồ. Sau thời gian thực hiện quan lại, hắn ở Hình cỗ [3] rộng lớn nửa năm rồi cho tới lưu giữ chức vô Cấm Vệ quân, luôn luôn ở ở bên cạnh hoàng thân thích quốc quí, xử những vụ án rộng lớn. Hắn thao tác thao tác ko kể từ thủ đoạn, người phía phía bên ngoài băn khoăn kinh hoàng ngần quan ngại, không dám gọi trực tiếp thương hiệu, người tớ dấm dúi buôn chuyện sau sinh sống sườn lưng, gọi thay cho bởi vì cái thương hiệu "Tiết đại nhân", dần dần đà tên tuổi này được Viral thoáng rộng.
[2] Bảng nhãn: Đứng loại nhị Tam khôi (Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa)
[3] Hình bộ: làm chủ việc Hình pháp
Lệnh Dung từng gặp gỡ hắn một thứ tự vô thời hạn trước.
Lúc tê liệt Hàn Chập đang được thăng chức, phát triển thành môn đệ của thị bác sĩ [4], lấy thân thích phận người phủ Tể tướng mạo, đích thân thích chuồn dẹp quân phản loàn, cho tới Đàm Châu ngay lập tức được Tống Kiến Xuân tiếp đãi.
[4] Thị lang: là chức quan lại đứng ngay lập tức sau Thượng thư, tương đương với Thứ trưởng thời đại này
Lúc ấy là đầu ngày hè, Lệnh Dung sai người thực hiện bánh đậu ngọt, nường ăn nhưng mà cảm thấy vô nằm trong mỹ mãn, ra đi sau vườn tản cỗ chi phí thực. Khi tê liệt cảm nhận thấy giá buốt, nường đành sai người hầu về chống lấy quạt tròn trặn, bản thân thì ngồi ở bàn đá bên dưới gốc cây hình mẫu đơn, ko biết sao lại ngủ quên mất mặt.
Lúc mơ tơ tưởng màng tỉnh lại, chỉ thấy cánh hoa hình mẫu đơn rơi đẫy khu đất phát âm truyện online có một nam giới nhân dáng vẻ người to lớn vạm vỡ đứng trước mặt mày nường, một thân thích ngôi trường sam (áo lâu năm nam) màu xanh da trời lá cây cũng ko kinh hoàng giá buốt, khuôn mặt mày nghiêm khắc nghị, ánh nhìn sâu sắc thẳm nom nường.
Lệnh Dung ko ngờ lại sở hữu nam giới tử cho tới hậu viện, vô cùng quá bất ngờ.
Nam tử tê liệt nom nường chằm chằm, hỏi: "Nàng quyết định hòa ly với Tống Trọng Quang nên không?". Thấy Lệnh Dung thất thần ko trả lời, hắn ngay lập tức nói: "Nếu hòa ly, tớ cưới nường.". Hoàn trở thành điều, mùi hương rượu phảng phất thoảng ghi lại, còn người thì đã đi được rồi.
tiếp nối Lệnh Dung mới nhất hiểu rằng, người tê liệt này là Hàn Chập.
Không ngờ, mới nhất có một không gian vượt lên lâu ngủi, Hàn Chập đang được dẹp yên ổn phản loàn, quyền cao chức trọng, rất có thể thực hiện cho tới vị Hoàng Đế vô năng, Hôn Quân tê liệt nhượng bộ Đế vị, thắt chặt và chấn chỉnh nước non. Giờ trên đây ca ca trọn vẹn rất có thể đại xá, tính đi ra cũng nên cảm kích hắn.
trong những khi đang được suy nghĩ, lại nghe thấy giờ sấm sét, càng ngày càng rộng lớn, vài ba ngày sau thì mưa to tướng.
Xe ngựa đang di chuyển cho tới khe núi, trước sau cũng không hề thấy khách hàng điếm, chỉ rất có thể gặm răng trở về phía đằng trước.
Gió thổi mạnh, từng phân tử mưa tấn công vô vùng xe pháo, tạo nên tấm rèm bên hông xe pháo cất cánh loàn, Lệnh Dung kinh hoàng nước mưa tràn vô, hấp tấp ngồi thân thích vùng xe pháo, mong muốn lấy gì tê liệt buộc lại rèm xe pháo. Trong giờ sấm cuồn cuộn, bất ngờ đem khá giá tiền cho tới ngay sát, ko hóng Lệnh Dung kịp phản xạ, một loại sắc và nhọn nhanh gọn xuyên qua chuyện tấm rèm, đâm vô ót nường.
Đôi đôi mắt nường lờ mờ chuồn, tấm rèm vẫn đang được rung rinh động.
Trời khu đất chợt trở thành yên ổn ắng.
Thậm chí Lệnh Dung còn ko kịp oi ruột, ko kịp nom chỗ bị thương đàng sau, ko kịp suy nghĩ là ai đâm sau sinh sống sườn lưng nường, là ai giết hại nường, niềm tin nhanh gọn mơ hồ nước. Trong khoảnh tương khắc, nường bắt gặp đem người đứng vô đình nghỉ ngơi chân bên dưới cây thông, quan sát về phía xe pháo ngựa mỉm cười giá tiền, khuôn mặt mày thảm khốc thâm nho.
Đọc full truyện: giang sơn có nàng tại đây.