giá như mình đừng gặp gỡ

Lúc Triệu Miên Open, ngoài sảnh đang được đứng một bóng người cao còm.

Là ông chồng của chị ý Niệm Niệm.

Bạn đang xem: giá như mình đừng gặp gỡ

Cũng ko biết anh tớ tới từ lúc nào, bên trên người rơi một tầng sương mỏng dính, Khi bắt gặp cô lòi ra một nụ cười cợt cứng ngắc, tương tự như một con cái rối.

"Triệu đái thư."

"Có thể phiền cô dẫn tôi cho tới những địa điểm cô ấy hoặc cho tới coi một ít được không?"

Triệu Miên ko rằng gì.

Cô ko quí người con trai này.

Chị Niệm Niệm vẫn luôn luôn lưu giữ kín bưng chuyện hôn nhân gia đình, cô chỉ hoàn toàn có thể xa xôi chất vấn một ít chuyện yêu đương.

Tất nhiên là cô tò lần.

Có một ngày cô chung chị Niệm Niệm lau chùi chống, vô tình thực hiện rơi cuốn buột tay bên trên bàn xuống khu đất, buột ngỏ toang.

Cô quá nhận bản thân thiệt sự vô cùng tò lần, quá khi cúi đầu nhặt nhìn qua nội dung nhập bại liệt một ít.

Cuốn nhật ký nhưng mà cô coi qua quýt, là nhật ký yêu thương thì thầm của Sầm Niệm.

Tên của Tống Tùy rung rinh rộng lớn phân nửa diện tích S.

Tuổi nhì mươi vẫn chính là thời gian trí tưởng tượng đa dạng, cô kết phù hợp với những câu nói. chị Niệm Niệm thông thường rằng, ghép lại trở thành một người thì thầm mến nhiều năm, sau này lại gả mang đến anh tớ.

Quá khứ tiếc nuối của những người phụ phái đẹp.

Mãi cho tới Khi người con trai bại liệt xuất hiện tại, bộp chộp vàng cho tới nhận di vật của chị ý Niệm Niệm, bên trên tay anh tớ còn treo nhẫn cưới nằm trong loại với chị ấy, coi sự lưỡng lự của Tống Tùy khi ký thương hiệu.

Cô tự nhiên sở hữu chút mơ hồ nước.

Nếu chị Niệm Niệm gả cho tất cả những người mình yêu thích lâu như thế, lại vì như thế sao nên 1 mình chạy cho tới địa điểm này chậm chạp rãi hóng ch.ết.

Lại vì như thế vật gì khiến cho chị ấy cho tới ch.ết cũng không thích tái ngộ người bản thân yêu?

Cô nghĩ về ko đi ra.

Nhưng theo đuổi bạn dạng năng cô ghét bỏ người con trai này.

Cô kể từ chối.

Nhưng sáng sủa sớm Open ngay tắp lự bắt gặp anh tớ đứng nhập sảnh cho tới ngày loại năm, Triệu Miên thả lỏng.

Tống Tùy theo đuổi Triệu Miên cho tới điểm Sầm Niệm hoặc cho tới.

Một khu vui chơi công viên luôn luôn sở hữu rất đông người, một quán coffe điểm góc phố, một tuyến đường vòng xung quanh hòn đảo và một bãi tắm biển.

Đến khu vui chơi công viên đùa với Niên Niên.

Buổi chiều cô thông thường ở nhập quán coffe.

Đường vòng xung quanh hòn đảo tiếp cận viện chăm sóc lão, ko cần thiết xe pháo lăn lộn cô cũng hoàn toàn có thể tự động bản thân chuồn.

Bãi biển khơi là điểm cô ở lại lâu nhất.

Cô ở bại liệt với Niên Niên.

Chơi mệt mỏi rồi, một người một chó ngồi cạnh nhau, phía đôi mắt đi ra biển khơi.

Yên tĩnh như nhì kiệt tác chạm trổ.

Tống Tùy cứ chuồn vòng xung quanh, không còn lượt này cho tới lượt không giống tưởng tượng.

Năm ngày sau anh lại gõ cửa ngõ mái ấm Triệu Miên.

Không hiểu sao sở hữu chút sững sờ, anh vì thế dự ngỏ miệng: "Triệu đái thư, cô nói theo cách khác mang đến tôi nghe một ít chuyện của Niệm Niệm không?"

Người trước đôi mắt lại thông thoáng hình mẫu thay cho thay đổi sắc mặt mũi, cánh tay cầm tay cầm cửa ngõ lập cập lên.

Một khi lâu sau, anh mới mẻ nghe thấy cô ấy nói: "Không thể."

Cô gái luôn luôn giá buốt lùng với anh khi đó lại khích động đỏ au mắt: "Anh Tống trên đây mong muốn nghe hình mẫu gì?"

"Nghe chị ấy thực hiện thế nào là 1 mình sản phẩm giụa nhập dịch tật——"

"Nghe khi chị ấy mệnh chung không tồn tại lấy một người thân trong gia đình, chỉ mất chó con cái bầu chúng ta ——"

"Hay là nghe chị ấy ko Chịu đựng nỗi thống đau đớn nhưng mà ch.ết, bị ung thư hành hạ và quấy rầy mà đến mức ko đi ra hình người?"

Sầm Niệm trước đó chưa từng kêu nhức.

Nhưng Triệu Miên hoàn toàn có thể bắt gặp gân xanh rớt và các giọt mồ hôi giá buốt bên trên trán cô.

Lúc cô ch.ết, Triệu Miên ko khóc.

Đưa Niên Niên chuồn, nghe rằng nó ở trong nhà người tớ ko ăn ko húp, chỉ co hẹp trở thành một viên nho nhỏ nằm trong góc, Triệu Miên ko khóc.

Nhưng ở sát bên một người, coi sinh mệnh của cô ấy bị bị bệnh tàn đập phá, coi cô héo rũ từng chút một, coi cô đau tới mong muốn ch.ết vẫn êm ả thông thường, coi một người sinh sống trở thành tro cốt nhập tay.

Làm sao cô ấy hoàn toàn có thể ko khó khăn chịu?

Rõ ràng là 1 sinh mạng như thế, tuy nhiên tất cả lại ko thể cứu vớt vắng tanh.

Nước đôi mắt Triệu Miên từng giọt từng giọt rơi xuống.

Khóc mà đến mức ko thể kìm giữ được, lại giơ tay vệ sinh chuồn nước đôi mắt.

Cô ấy đỏ au đôi mắt, tiếng nói giá buốt nhạt:

"Cho nên anh Tống."

"Lúc chị ấy sinh dịch không dễ chịu, anh ở đâu?"

Anh ở đâu?

Tống Tùy Nghĩ.

Anh đang được chở che Tô Đường.

2.

Tống Tùy phía trên hòn đảo nửa mon.

Anh mướn 1 căn mái ấm, rất nhiều lần đi kiếm người con trai bại liệt mong muốn đón Niên Niên về.

Người nhận nuôi Niên Niên cũng là 1 người con trai có vẻ như mặt mũi hung hãn.

Ngang ngược lại ko rằng lý lẽ.

Mặc kệ giá bán cao áp nào là, ông tớ cũng ko nhằm ý cho tới, thậm chí còn còn thế thanh hao bao nhiêu lượt mong muốn xua đuổi anh ra bên ngoài.

Anh cũng ko Chịu đựng kể từ vứt, thời điểm hôm nay bị xua đuổi ra bên ngoài ngày tiếp theo lại cho tới.

Kéo nhiều năm cho tới bảy tám ngày, người con trai bại liệt ko Chịu đựng được, đứng ở cửa ngõ mắng anh, mắng kết thúc lại hỏi: "Một con cái chó nhỏ, cậu rảnh vượt lên trên hoặc gì nhưng mà chắc chắn nên nuôi nó mới mẻ được?"

Tống Tùy đứng bại liệt, tương tự như học viên đái học tập yên ắng bị mắng kết thúc, nghe được thắc mắc thì ngẩn người.

Không khí tĩnh mịch một khi lâu.

Người con trai bại liệt không thích nhằm ý cho tới anh, sẵn sàng vào trong nhà, tuy nhiên đùng một phát lại nghe thấy anh nói: "...... Là di vật của bà xã vượt lên trên cố."

Người con trai bại liệt cứng ngắt xoay đầu lại, coi anh vài ba lượt, tiếp sau đó cứ vậy chuồn trực tiếp vào trong nhà.

Tống Tùy trầm đem đứng ở cửa ngõ.

Có điều một lúc sau ông tớ lại rời khỏi, còn ôm con cái chó nhỏ white color bại liệt.

Người con trai fake Niên Niên mang đến anh: "Chăm sóc mang đến đảm bảo chất lượng, vì như thế ko trong tương lai tái ngộ cô ấy tiếp tục trách cứ cậu."

3.

Niên Niên cũng ko thân ái thiết với anh.

Tống Tùy đem nó về mái ấm, ổ và đồ gia dụng đùa của chính nó vẫn còn đó nhập mái ấm, tuy nhiên Niên Niên chỉ ở nhập căn chống Sầm Niệm từng ở.

Tống Tùy biết, cũng chính vì phía bên trong đều là mùi hương hương thơm của cô ấy.

Chó con cái thu nhỏ lại trở thành một viên, vùi nguồn vào gối của cô ấy.

Không ồn cũng ko náo, vô cùng ngoan ngoãn.

Mỗi ngày trôi qua quýt nhịn nhường như cũng không tồn tại gì thay cho thay đổi đối với trước đó.

Tống Tùy vẫn đi làm việc như thông thường, hết giờ làm, ăn cơm trắng, sinh hoạt, thời nay qua quýt ngày không giống.

Chẳng qua quýt là thiếu hụt chuồn Sầm Niệm.

Anh là kẻ trưởng thành và cứng cáp, đói thì ăn, khát thì húp, buồn ngủ thì ngủ.

Có một buổi sớm Niên Niên quá khi anh Open cũng lẻn ra bên ngoài.

Vừa chạy chuồn đang được bặt tăm ko thấy bóng hình.

Anh vội vàng dò la dò la.

Cuối nằm trong cho tới tối nó cũng quay về, anh thấy nó ngồi xổm trước cửa ngõ mái ấm.

Đôi đôi mắt đen kịt nhánh coi anh, tiếp sau đó cúi đầu kêu nhì giờ.

Tống Tùy ôm nó lên, ôm nhập lòng, tương tự trước bại liệt Sầm Niệm ôm nó.

Trong mái ấm ko để đèn sáng, nhập bóng tối, Tống Tùy ôm Niên Niên thiệt lâu, thiệt lâu mới mẻ thở dài: "Mẹ sẽ không còn trách cứ thân phụ."

Nhưng cô không thích tái ngộ anh nữa.

4.

Người của doanh nghiệp rằng Tống tổng đang được thay cho thay đổi.

Thay vì như thế giá buốt lùng rộng lớn, anh lại trở thành êm ả rộng lớn.

Tống tổng trước bại liệt tích chữ như vàng, cũng luôn luôn giá buốt mặt mũi.

Gần trên đây không hiểu nhiều sao lại quí cười cợt, nhiều Khi đơn thuần chút chuyện nhỏ, anh ấy cũng tiếp tục êm ả biểu dương chúng ta vài ba câu.

Mọi người nhập doanh nghiệp buôn dưa lê sôi sục.

"Nếu Tống tổng ko kết duyên, nụ cười cợt bại liệt, thiệt sự mong muốn đem cả hồn tôi chuồn."

"Tống tổng bị làm thế nào vậy, bị người tớ đoạt xá? Sao bất ngờ lại trở thành người khác?"

"Không sở hữu đâu." Cô gái thế ly cafe cười: "Tống tổng bị phu nhân đồng hóa bại liệt."

Phu nhân Tống tổng, là 1 phụ phái đẹp vô cùng xinh rất đẹp, khi gặp gỡ được những cô luôn luôn cười cợt, vơi êm ả dàng, lại vô cùng xuất sắc giang.

Đôi Khi cô cho tới, chúng ta cũng tiếp tục nịnh hót nọt một ít, tuy nhiên cô cũng ko lên trên bề mặt.

"Lại rằng tiếp, chị Niệm Niệm lâu rồi ko cho tới."

Tống Tùy đi qua chống trà, nghe được đích câu này.

Thời gian lận tương tự như ngay lập tức thời đặc điểm này đùng một phát bị nhấn nút tạm ngưng.

Tống Tùy đứng trước cửa ngõ, ko bước tiếp được.

Cô sẽ không còn khi nào cho tới nữa.

5.

Niên Niên cũng chạy ra bên ngoài thường ngày.

Buổi chiều lại ở cửa ngõ mái ấm hóng Tống Tùy, hóng anh về rồi lại chạy lên lầu, nhập chống Sầm Niệm.

Tống Tùy tự nhiên tò lần.

Xem thêm: Cách xem web trực tiếp bóng đá một cách thuận tiện và nhanh chóng

Nó làm cái gi phía bên ngoài thường ngày.

Anh theo đuổi nó, coi nó chạy một vòng xung quanh khu vui chơi công viên, nó nhìn thấy một hố cát, moi một hồi lại tách theo đuổi tuyến đường thuở đầu.

Đi nhì vòng đái quần thể tiếp sau đó về mái ấm, ngồi xổm ở cửa ngõ hóng anh về.

Lúc đầu Tống Tùy ko rõ ràng.

Cho cho tới một ngày, nhập khu vui chơi công viên sở hữu một cô nàng sờ đầu nó, nhẹ nhõm giọng nói: "Niên Niên, u nhóc đâu?"

Niên Niên cũng kêu nhì giờ, tiếp sau đó trầm đem.

Anh đùng một phát hiểu rõ.

Đây là tuyến đường nhưng mà Sầm Niệm thường ngày đều đem nó chuồn.

Sầm Niệm không thể nữa.

Nó vẫn kế tiếp chuồn.

6.

Hôm bại liệt về mái ấm, Tống Tùy theo đuổi Niên Niên nhập chống Sầm Niệm.

Chó nhỏ đâm vào bên dưới bàn thao tác, gặm một chiếc lọ trống rỗng.

Tống Tùy thế hình mẫu lọ trống rỗng lên coi một ít, bên trên bại liệt in vỏ hộp dung dịch ngủ.

Anh đùng một phát lưu giữ cho tới loại chữ bị gạch men chuồn.

"Tôi sẽ không còn thể chuồn biển khơi hòn đảo được nữa.

Tạm biệt, Tống Tùy

Sầm Niệm ch.ết vào trong ngày này.

Nhưng Niên Niên lại cứu vớt cô."

Lọ dung dịch ngủ rỗng trống rỗng, vết cào bên trên cửa ngõ, chữ viết lách tay bị nước đôi mắt thực hiện nhòe, không sở hữu và nhận được lời nhắn vấn đáp.

Và Sầm Niệm vốn liếng quyết định ch.ết vào trong ngày bại liệt.

Những bi thương áp bức trong tâm địa ngay thức thì hóa trở thành sóng thần, đập phá bỏ anh.

Hối hận như 1 con cái tai quái vật to đùng, cắm nuốt anh, nhai nhừ rồi nhả đi ra, nhai chuồn nhai lại.

Tống Tùy thả người ngồi bên trên nền khu đất, không còn lượt này cho tới lượt không giống lưu giữ lại cụ thể ngày bại liệt.

Nghĩ lại rất nhiều lần tương tự như tự động ngược.

Rốt cuộc, anh đã thử vật gì vậy..

7.

Ba ngày sau Chu Dục rốt viên cho tới gõ cửa ngõ mái ấm bạn tri kỷ bản thân.

Tô Đường nhắn tin cậy mang đến Tống Tùy, gọi điện thoại cảm ứng anh ko vấn đáp, cực chẳng đã mới mẻ nhờ Chu Dục giúp sức.

Chu Dục đứng trước cửa ngõ mái ấm anh gõ cửa ngõ chừng thân phụ giờ đồng hồ thời trang.

Tống Tùy chỉ mang trong mình 1 cái áo sơ-mi Trắng, mặt mũi bên trên bám ăm ắp hóa học lỏng của những loại rượu, khi Open khiến cho Chu Dục hoảng kinh hãi.

Mùi rượu ngút trời khiến cho anh tớ chỉ mong muốn thổ, cũng may Tống Tùy coi qua quýt chỉ tương đối thảm, mùi hương rượu tương đối buồn nuôn tuy nhiên tâm tình vẫn kha khá ổn định quyết định.

Khuôn mặt mũi vẫn giá buốt băng như thông thường, coi qua quýt vẫn khó khăn lại ngay gần.

Bạn thân ái ko rằng câu nói. nào là chuồn trực tiếp nhập chống, Chu Dục theo đuổi đàng sau anh, nhập nháy đôi mắt thấy rõ ràng tất cả nhập chống anh khiến cho anh tớ thiếu hụt chút nữa chửi ầm lên.

Ổn quyết định hình mẫu rắm.

Phòng khách hàng ăm ắp chai rượu, bị người tớ xếp chỉnh tề bên trên nền mái ấm, ko loàn mặc dù chỉ một ít.

Mọi loại nhập mái ấm đều bố trí vô cùng trật tự động.

Tống Tùy ngồi bên trên sô trộn, thế lấy chai rượu vừa vặn húp 1/2 bên trên bàn trà, ngửa đầu fake lên mồm.

Điên rồi.

Chu Dục tiến thủ lên cướp rượu.

Chất lỏng ko màu sắc tưới lên trên người Tống Tùy.

Anh ngước đôi mắt coi thông thoáng qua quýt Chu Dục, ko rằng gì, chỉ chậm chạp rãi lôi ra một chai rượu nhập rương sát bên, sẵn sàng ngỏ đi ra.

"Con u nó Tống Tùy cậu điên rồi à."

"Mẹ nó thời điểm hiện tại cậu ko ch.ết cũng coi như mạng rộng lớn rồi, vậy nhưng mà cậu còn uống?!"

Chu Dục một phía cướp rượu, một phía mắng mới mẻ nhì câu, chỉ thấy bạn tri kỷ trượt xuống sô trộn nhắm đôi mắt lại.

Đúng là điên rồi.

8.

Lúc Tống Tùy tỉnh lại ở cơ sở y tế, ngỏ đôi mắt đi ra ngay tắp lự bắt gặp Chu Dục sát bên.

Đầu óc ngờ nghệch, dường như lưu giữ lại cảnh anh tớ đang được mắng chửi gì bại liệt.

Tống Tùy nghĩ về một hồi, chỉ lưu giữ bản thân vẫn húp, húp ko nổi ngay tắp lự vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh thổ, thổ kết thúc ngay tắp lự kế tiếp húp.

Nhưng anh ko say.

Chu Dục buông điện thoại cảm ứng xuống, chỉ thấy bạn tri kỷ đang được phía trên chóng coi chằm chằm bản thân.

Không sở hữu biểu lộ gì thì sẽ càng kinh hãi rộng lớn.

Trong lòng Chu Dục nổi giận: "Con u nó..."

"Sầm Niệm chuồn rồi."

Đột nhiên câu nói. rằng toát đi ra hạn chế đứt lửa giận dỗi của Chu Dục, tiếng nói của người tiêu dùng thân ái khàn khàn như bị giấy ráp quái sát.

"Đi rồi sao? Đi đâu rồi?"

Não anh tớ tức thời ko về kịp.

Tống Tùy cụp mắt: "Cô ấy bị dịch."

"Bệnh gì?"

"Ung thư tuyến tụy."

Chu Dục thông thoáng hình mẫu tĩnh mịch.

"Ngày kỷ niệm ngày cưới của công ty chúng tôi, Tô Đường gọi điện thoại cảm ứng mang đến tôi, rằng cô ấy bị dịch, mong muốn tôi cho tới thăm hỏi cô ấy."

"Lúc chuồn Sầm Niệm chất vấn tôi hoàn toàn có thể ko chuồn được ko."

"Tôi ko vấn đáp."

"Tối hôm bại liệt 1 mình cô ấy ở trong nhà húp thật nhiều dung dịch ngủ."

"Chu Dục."

Tống Tùy ngước đôi mắt lên, góc nhìn như 1 váy đầm nước ch.ết.

"Cậu rằng coi, lượt cuối cô ấy dẫn tôi chuồn, cô ấy đang được nghĩ về gì?"

Chu Dục trầm đem.

"Lúc cô ấy húp dung dịch ngủ, phía trên chóng hóng ch.ết, cô ấy đang được nghĩ về gì?"

Không ai trả lời

Người bên trên chóng tự nhiên ngồi dậy, đỏ au đôi mắt, tiếng động tối tăm lại thống đau đớn.

Không biết là chất vấn Chu Dục Hoặc là đang được tự động chất vấn bản thân.

"Cậu rằng coi, cô ấy tiếp tục nghĩ về hình mẫu gì?"

Chu Dục tự nhiên vùng lên.

Không xoay đầu lại rời khỏi ngoài, cửa ngõ chống dịch rầm một giờ đóng góp lại.

Chỉ sót lại 1 mình anh nhập chống.

Còn lại 1 mình anh như tổn thất chuồn vong linh coi bức tường chắn Trắng xóa.

Cuối nằm trong khóc ko trở thành giờ.

9.

Sau Khi Tống Tùy xuất viện đang được từ nhiệm.

Mỗi ngày theo đuổi Niên Niên chuồn tuyến đường mà người ta đã từng đi.

Ngày này qua quýt ngày không giống, năm này qua quýt năm không giống.

Anh học tập nấu bếp theo đuổi công thức nhưng mà Sầm Niệm viết lách mang đến anh.

Từ xa vời kỳ lạ cho tới nhuần nhuyễn, tuy nhiên đối với Sầm Niệm thực hiện, lại cảm nhận thấy xoàng xĩnh rộng lớn một vị gì bại liệt.

Sau bại liệt, anh chính thức tổn thất ngủ.

Lúc ko ngủ được, anh chuồn xem xét lại nhật ký trước bại liệt.

Tên của anh ấy trang nào thì cũng hoàn toàn có thể bắt gặp.

Anh lật không còn trang này cho tới trang không giống.

Vừa khóc vừa vặn cười cợt.

Thì đi ra cô từng cẩn trọng quí anh nhiều năm như thế.

Sau bại liệt Niên Niên cũng ko chuồn được nữa.

Nó vốn liếng là chó chuồn lạc, thân ái thể lại nhiều chỗ bị thương cũ, tuổi hạc lâu ko nhiều năm.

Nếu Sầm Niệm ko đem nó về mái ấm, nó vốn liếng tiếp tục ch.ết rét nhập ngày đông của nhì năm trước đó.

Nó không thể ra bên ngoài nữa, thường ngày co hẹp trở thành một viên nhỏ nằm úp mặt mặt mũi gối của Sầm Niệm.

Tống Tùy cũng ko chuồn đâu cả.

Ăn ngủ và ở lại cạnh nó.

10.

Ngày Niên Niên chuồn, Tống Tùy cũng theo đuổi nó.

Chó nhỏ đang được nằm úp mặt tự nhiên lập cập rẩy đứng lên, thiên về một phía nào là bại liệt kêu nhì giờ, tiếp sau đó lòi ra một nụ cười cợt ngây ngô, đuôi nhỏ rung lắc lư.

Tống Tùy coi nó mong muốn nhào về phía đằng trước, sau này lại trượt bên trên chóng ở bất tỉnh.

Sau mươi giây, nó không thể động tĩnh gì nữa.

Tống Tùy biết, là Sầm Niệm cho tới đón nó.

Tái cây bút.

Cơn buồn ngủ nuốt trộng chút ý thức sau cùng của anh ấy.

Xem thêm: truyện gục trước dịu dàng

Tống Tùy nghĩ:

Thì đi ra ngày bại liệt, Sầm Niệm cảm nhận thấy như thế.

TOÀN VĂN HOÀN