gả cho lão nam nhân

                                    
                                              

CHƯƠNG 6.

Edit: Fuly

Bạn đang xem: gả cho lão nam nhân

“Sáng mai tất cả chúng ta sẽ ảnh hưởng cắt cử cho tới toàn bộ viện nhỉ, cũng ko biết cá tính của ngôi nhà tử tuy nhiên tất cả chúng ta tiếp tục phục dịch thế này nữa?” Thanh âm của Hồ Hạnh đem theo dõi thấp thỏm và một tia hưng phấn khó khăn ai vạc hiện nay.

Dương Nghi ko yên ổn lòng đáp một giờ đồng hồ. Nàng suy nghĩ rộng lớn phân nửa là bản thân sẽ ảnh hưởng phân cho tới nội viện thực hiện chút việc nặng nề, hoặc là vẩy nước quét tước ngôi nhà hoặc là châm mùi hương, châm đèn từng tối, quyết không thể nào được phái cho tới nước ngoài viện. Mé ngoài này đều là điểm ngôi nhà tử Đồng gia nằm trong quang khách cho tới ở, một là ngừa bọn họ chạm cần khách quý đến chơi nhà của ngôi nhà tử, nhị là ngừa vài ba người vô bọn họ sở hữu chút dã tâm quá cơ hấp dẫn ngôi nhà tử. Những nha đầu thực hiện chút việc nặng nề tương tự như nường, hàng tháng chi phí bổng chỉ được 400 chi phí thôi, còn cần ngừa quỷ ma cai quản sự phía bên trên khấu trừ. Nhưng là nường suy nghĩ, tuy vậy chi phí mon thiếu hụt một ít, còn rộng lớn đối với việc mạng nhỏ của phiên bản thân thiết ko cần tự chủ yếu bản thân thực hiện ngôi nhà, như thế tối thiểu vẫn còn tồn tại một tia hy vọng.

Mà nha trả tương tự như nường vậy, chi phí chuộc thân thiết là nhị mươi lượng bạc, thu thập khoảng  4~5 năm, thiết suy nghĩ cũng đầy đủ rồi. Huống chi, trước lúc xuất môn, phụ vương nường đang được phát biểu, 8 lượng bạc cơ nước ngoài trừ dùng làm trả những số tiền nợ bên phía ngoài, trừ phi là cực chẳng đã, còn nếu không sẽ không còn chạm cho tới một cắc, nhằm giành chuộc thân thiết cho tới nường.

Hồ Hạnh ngồi sát lại điểm Dương Nghi, nhị đôi mắt nhìn lướt qua loa, tiếp sau đó nhỏ giọng, “Nghe phát biểu vô tất cả chúng ta, Vương Trân phụ thuộc vào mối quan hệ, tốn rất nhiều bạc bồn chồn lót, mong muốn hoàn toàn có thể vô viện của lão phu nhân hoặc nhị thiếu hụt gia đấy.” Trong tiếng nói của nường lòi ra một không nhiều hâm mộ nằm trong khinh thường thông thường.

Xem thêm: lâm quỳnh đam mỹ

Cũng đích thị thôi, những hạ nhân nhỏ nhoi như bọn họ, chi phí tiêu xài mỗi tháng xem như là đồ vật gi, được thưởng mới mẻ sở hữu thu nhập cao hơn nữa một ít. Những ngày qua loa bọn họ đều nghe phát biểu, lão phu nhân là kẻ rất rất hiền đức hòa, những nha trả, quỷ ma được vô phục dịch, ăn diện không chỉ có rất tốt vô phủ, mà còn phải hoàn toàn có thể thông thường xuyên lấy được chi phí thưởng.

Không không nhiều người ‘vót đầu cho tới nhọn’ ham muốn đưa vào vô cơ. Nhưng tuy nhiên, số bạc cơ của nường tao hoảng hồn rằng cũng đơn giản thả trôi sông thôi! Viện của Lão phu nhân ko cần là điểm hoàn toàn có thể đơn giản và dễ dàng lên đường vô như thế. Hơn nữa, những người dân lân cận lão phu nhân đều là thủ công thân thiết tín đã từng đi theo dõi nhiều ngày, những người dân được tìm đặt kể từ ngoài về như bọn họ làm cái gi sở hữu phúc phận này? Có chăng cũng đơn giản số không nhiều thôi.

Xem thêm: ngân hà lặng thinh

Thấy Dương Nghi vẫn vắng lặng như cũ, chẳng tiếp tiếng bản thân một giờ đồng hồ, Hồ Hạnh cũng ko nhằm ý. Mấy ngày qua loa, nường nắm chắc, tuy rằng Dương Nghi cứ trơ trơ như khúc mộc, tuy nhiên mồm cũng tương đối chặt, phát biểu gì với nường ấy, tuy vậy ko nhằm ý cho tới, tuy nhiên cũng ko phát biểu huyên thuyên mọi nơi.

Kể từ thời điểm ngày trước tiên Hồ Hạnh ‘thấy việc nghĩa nhiệt huyết làm’, tạo ra lập ‘một thân thiết uy phong’, quý khách hoặc vô tình hoặc cố ý đều tách rời nường ấy. Chỉ từng Dương Nghi vẫn đối đãi như thông thường, với ai ai cũng chỉ nhàn rỗi nhạt nhẽo, ko thân thiết cận cũng ko xa vời cơ hội.

Dương Nghi cũng chẳng hiểu sao, trong những lúc thiên nhiên, Hồ Hạnh đang được bám sát vô bản thân, thân thương thắm thiết tuy nhiên xưng muội muội. Dương Nghi không tồn tại độc ác với nường ấy, tuy nhiên cũng ko thấy thân thiết thiết, nên phản xạ không nhiều nếu không muốn nói là rất ít. Nhưng Hồ Hạnh lại tương tự như rất rất mến Dương Nghi, rảnh rỗi luôn luôn cho tới lần Dương Nghi tám nhảm.