em đã sai 1 kiếp

Chương 1

Phương An ngồi trước tờ giấy tờ xét nghiệm ung thư ác tính, hai con mắt thẫn thờ nhìn ra phía bên ngoài hành lang cửa số.

Bạn đang xem: em đã sai 1 kiếp

Không ngờ, cô cần đi ra lên đường sớm như vậy! Phải giã biệt thế gian giá rét này thời gian nhanh như thế...

Bác sĩ trình bày cô ko qua loa nổi 3 mon, khối u đang được mở rộng, không hề cơ hội nào là không giống. Bác sĩ trình bày cô nên gọi về mang lại mái ấm gia đình...

tổ ấm sao?

Là người u tận tình săn bắn sóc cô rồi cần nhảy khóc Khi cô không còn chuyến này cho tới chuyến không giống lên đường tiến công ghen tị với những người tớ...

Là người phụ vương đang được lên đợt đau tim Khi cô chắc chắn bắt phụ vương sử dụng gia thế uy hϊếp doanh nghiệp lớn ngôi nhà anh nhằm buộc anh cưới cô.

Là người chị năm chuyến bảy lượt khuyên răn cô chớ khờ khạo nhằm sau cuối chủ yếu chị bị cô trình bày ghét bỏ vứt..

Là anh, người ông chồng hữu danh vô thực. Là người cô yêu thương nhất và ghét bỏ vứt cô nhất...

Nghĩ lại, hóa đi ra 25 năm sinh sống bên trên đời này cô chẳng thực hiện được cái gì cả.

Cô bất hiếu với phụ vương u, vô nghĩa với chị gái bản thân..

Cô ngu đần thực hiện kẻ loại phụ vương tiêu hủy ông tơ tình sắc son của anh ý và người đàn bà thanh mai trúc mã. Ép anh cưới cô, thực hiện ông chồng cô...

Cô ko khi nào nhằm ý coi người không giống tâm lý gì, cảm biến gì. Cô ích kỷ chỉ suy nghĩ tất cả là của mình- cho dù là anh.

Một kiếp này, cô sai rồi !

Phương An nhìn xung quanh căn chống. Căn buồng nghỉ ko khi nào đem bóng hình của ông chồng cô.

Chưa khi nào đem dáng vẻ của anh ý, của những người nam nhi cô yêu thương cho tới điên dở hơi...Đêm tân hít anh cũng đi ra phòng tiếp khách. Thi phảng phất anh cũng chỉ trong nhà rẽ vài ba phút lấy loại, còn chẳng thèm nhìn cô một chiếc. Nực cười cợt cô đang được lấy ông chồng 3 năm tuy nhiên vẫn còn đó trinh tiết Trắng...

Đau xót thật!

Phương An phi vào chống nhà bếp. Cô ghi nhớ 1 thời từng nhẩy vào học tập nấu bếp. Hôm cơ nấu nướng 1 bàn đẫy thịnh biên soạn hóng anh về. Cuối nằm trong loại độc nhất nhập mồm cô là nước đôi mắt. Một bàn đồ ăn nguội ngắt, thế tuy nhiên cho tới trong cả một thời hạn ngày nào là cô cũng nấu nướng. Nấu rồi ngồi đợi. Ngồi đợi rồi khóc... Căn nhà bếp này, cũng chỉ mất bản thân cô sử dụng.

Vai Phương An run rẩy lên lập cập. Cô ngồi thụp bên trên ghế sofa khóc nức nở. Đến giờ khắc cô nhìn thấy tôi đã sai từng nào, cũng là lúc cô không hề thời hạn nhằm thay thế sửa chữa nữa.

Cô chỉ từ phụ vương mon, phụ vương mon thôi!

Cô chũm lấy một quyển album bên trên giá chỉ sách. Cô cứ lật. Lật cho tới trang đem hình cô học tập ĐH, l*иg ngực cô lại thắt lại.

Cô gái rất lâu rồi, sao tuy nhiên nụ cười cợt nhập sáng sủa thế, tươi tỉnh như thế! Cô giờ làm sao? Hốc hác, tiều tụy...

Cô bám theo xua đuổi anh kể từ ĐH, rồi chấp nhất mang lại anh là của tớ. Thế đấy!

Cô vệ sinh nước đôi mắt. Vào Tolet rửa ráy chải đầu. Tóc cô rụng nhiều vượt lên. Rụng cho tới nỗi chủ yếu cô còn cần ngại. Cô thời gian nhanh đem ăn mặc quần áo, lên đường mua sắm một túi qùa về ngôi nhà u đẻ.

********

Khuôn viên ngôi nhà vẫn vậy, vẫn to lớn rộng lớn kỳ lạ kỳ. Từ điểm phía trên cô phát triển thành một thiên kim tè thư, và cũng chính là điểm cô ham muốn về nhất thời điểm này...

Chú Lý khá kinh ngạc Khi cô về, dì Lý thì vẫn hạnh phúc như lúc trước.

Cả ngôi nhà đều đang được trong nhà, thấy Phương An thì ai ai cũng ngớ đi ra một ít. Cô cười cợt nhoẻn lên tiếng:

- Sao con cái lâu ko về tuy nhiên mọi người lại ko đón nhận gì vậy?

- Còn biết lối về loại ngôi nhà này sao?- Thầy cô lên giờ.

Cô mỉm cười cợt, bước vào, ôm siết lấy cổ bố:

- Thầy à, con cái là đàn bà phụ vương cơ, sao phụ vương lại trình bày nói nặng nề điều như vậy!

Cả u, chị và phụ vương cô đều ngơ ngẩn ko tin cậy được điều đang được ra mắt trước đôi mắt. Đứa con cái hư hỏng lỗi này, 3 năm lấy ông chồng rồi trở thành ko đi ra gì, cho tới ngôi nhà còn ko thèm về, nhập đầu chỉ mất thằng Trần Duy, sao thời điểm ngày hôm nay lại xoay ngoắt như vậy?

Phương An nhận ra ánh nhìn quý khách nhập ngôi nhà, ko căn vặn tự động nhức lên nhập l*иg ngực... Những người thân trong gia đình yêu thương của cô ấy, cô đang được cư xử với chúng ta đi ra sao nhằm giờ chúng ta ngạc nhiên với thái chừng của cô ấy như thế...

Phương An lôi ra một túi tiến thưởng, cô bày lên bàn:

- Thầy u, đấy là nhân sâm rất hay. An thần, chăm sóc tâm nhé! Con bịa đặt một người bạn tri kỷ mới nhất đem cơ.

Rồi cô xoay quý phái chị gái Phương Ly:

- Có cả của chị ý nữa nè, là đồ trang điểm Nước Hàn đấy. Loại này không nhiều, em đáp ứng chị sử dụng xong xuôi tiếp tục nghiện luôn luôn, ko sử dụng được loại không giống nữa.

Cả ngôi nhà nhìn cô cho tới nỗi cằm hoàn toàn có thể rớt xuống luôn luôn. Mẹ cô hắng giọng:

- Lại ham muốn nhờ vả loại gì? Mẹ trình bày trước u ko....

- Mẹ!- Phương An ngắt lời- Cứ nhờ vả vừa mới được về ngôi nhà sao? Đây là ngôi nhà con cái mà!

Thầy cô như ko tin cậy nổi đấy là đứa đàn bà ông để mắt trăng tròn bao nhiêu năm trời. Chị gái cô lên tiếng:

- Em gái, em ổn định chứ? Có chuyện gì sao?

Phương An hít một khá thâm thúy, nhẹ nhàng giọng:

- Con ham muốn lên đường Thụy Điển một thời hạn..

- Cái gì?- Cả phụ vương như hàng loạt hét lên.

- Cả ngôi nhà nghe con cái trình bày đang được, con cái chỉ ham muốn an tĩnh 1 thời gín. Nghe trình bày nhiệt độ vị trí kia rất hay, cuộc sống đời thường cũng ko tồi tàn. Con ham muốn nghỉ dưỡng một thời gian.

Mẹ Phương An tưởng cô đang được trốn tách, nhẹ nhàng giọng:

- Đời người ko cần chỉ tồn tại một người nam nhi. Tìm một tình nhân thương con cái lên đường, chớ vì thế nó tuy nhiên quấy rầy và hành hạ phiên bản đằm thắm nữa.

Cô mỉm cười:

- Mẹ à, con cái đang được thông trong cả rồi! Con cũng không hề trẻ con con cái nữa. Sau chuyến du ngoạn Thụy Điển con cái tiếp tục thể hiện đưa ra quyết định....

Cả ngôi nhà ai ai cũng suy nghĩ là cô đang được thông trong cả , đang được hiểu đi ra. Thầy cô khá gằn giọng tuy nhiên âm điệu đang được êm ả dịu dàng hơn:

- Liệu tuy nhiên đưa ra quyết định lên đường. Cũng đang được phí 5 năm tuổi tác xuân rồi!

Cô mỉm cười cợt tuy nhiên trong tâm đắng ngắt. 5 năm vừa qua cô đang được sinh sống phí hoài, nhằm giờ ham muốn tái hiện lại cũng ko được.

Cô ở lại ăn cơm trắng với mọi người. Lần trước tiên sau 5 năm mọi người với đoàn tụ hạnh phúc như vậy. Và....cũng chính là chuyến sau cuối...

Đêm về, cô oằn oại bên trên chóng. Khối u quấy rầy và hành hạ cô, đau tới bị tiêu diệt. Nước đôi mắt chảy đi ra, cũng chỉ bản thân cô đơn độc Chịu đựng. Chỉ bản thân cô bên trên cái chóng rộng lớn, khóc ẩm gối chăn.

Sáng ngày sau, cô dậy sớm. Như thông thường lệ thực hiện cơm trắng vỏ hộp gửi mang lại anh. Công ty Trần Duy, cái brand name ấy cũng là tên gọi của ông chồng cô : Trần Duy.

3 năm lấy nhau, ngày nào là cô cũng gửi cơm trắng mang lại anh. Nhưng cô biết anh ko khi nào ăn. Lần nào thì cũng sụp đổ lên đường rồi lên đường ăn cơm trắng phía bên ngoài.

Đã mang 1 thời hạn, cô ko gửi cơm trắng vỏ hộp. Nhưng lòng nhức thắt, ghi nhớ nhung, cô lại cho tới doanh nghiệp lớn đem cơm trắng mang lại anh. Cách nhập chống, cô thấy Mỹ Anh đang diện cái áo khóac của anh ý. Phương An lao cho tới, tát nhập mặt mày cô tớ.

Cô phá huỷ văn chống, chửi anh và cô tớ là song mèo mộ gà đồng; gian giảo phu da^ʍ phụ, khiến cho cả doanh nghiệp lớn được một khi xôn xang.

Nghĩ lại giờ đây, Phương An thấy bản thân thiệt ngớ ngẩn. Cô- tựa như phái đẹp phụ phản diện, ngu đần cho rằng hoàn toàn có thể đã đạt được tình thương của anh ý vày tranh nhau và thủ đoạn, vày tiến công ghen tị và nổi loạn... Cô khuyết điểm thiệt rồi!

Trần Duy, phía trên có lẽ rằng là vỏ hộp cơm trắng sau cuối cô gửi mang lại anh.

Một vỏ hộp cơm trắng nhiều khoản rộng lớn thông thường ngày. Anh sụp đổ lên đường thì thiệt tiếc. Cô hy vọng anh vì thế sắc tố đồ ăn tuy nhiên hy vọng anh nếm demo. Mong anh demo khoản cô thực hiện một chuyến độc nhất và sau cuối này thôi...

_________

Cô nép dọn đồ đạc và vật dụng Gọn gàng, chũm vali lên đường. Ai cũng suy nghĩ cô lên đường Thụy Điển. Ai biết đâu cô nhập viện trị xạ và sinh sống những ngày sau cuối.

Tóc cô rụng ngày 1 nhiều, trị xạ nhức nhối, chạc dợ cắm đẫy người.

Mỗi chuyến trị xạ. Đau như bị tiêu diệt lên đường.

Cô ko liên hệ với bất kì ai... Ngày ngày 1 cuốn buột, ghi nhật kí.

" Ngày ..tháng..năm....

Em nếu như bị tiêu diệt, anh đem khóc không?"

Xem thêm: giá oppo f11 pro

" Ngày....tháng...năm...

Thầy u à, con cái trị xạ nhức lắm, nhức nhối ham muốn bị tiêu diệt luôn luôn...Con ghi nhớ ngôi nhà, ghi nhớ quý khách lắm..."

" Ngày ...tháng...năm....

Chị gái à, em vô cùng ghen tị ganh, anh Cường đợi chị lâu như thế, yêu thương chị như thế. Còn em, giờ này nhức nhối ghi nhớ người bản thân yêu thương. Càng suy nghĩ càng không tồn tại động lực sinh sống chị à!"

" Ngày...tháng..năm...

Hôm ni bản thân ngồi viết lách thư mang lại quý khách thế nào là ko viết lách nổi một lá thư hoàn hảo. Cứ viết lách cho tới đằm thắm chừng, nhìn lại đang được thấy giấy tờ ẩm không còn cả, cần viết lách lại. Càng viết lách càng khóc. Mình cần uy lực lên, cần nỗ lực lên. "

Hằng ngày cô nhìn đi ra phía bên ngoài hành lang cửa số, nắng và nóng vẫn vàng, cỏ vẫn xanh rờn, chim hót vẫn râm ran kì quái. Chỉ đem cô ngồi phía trên, ko biết bản thân còn sinh sống được bao lâu nữa.

" Ngày....tháng..năm...

Anh bảo em rằng em ích kỷ. Vậy giờ mang lại em ích kỷ nốt chuyến này thôi! Em nhức lắm, ko gắng gượng gập được nữa rồi! Em mệt mỏi lắm.... cho tới mức độ chũm cây bút cũng ko nổi...."

Giây phút sau cuối, Khi cơ sở y tế tìm ra tờ chúc thư sau cuối của cô ấy, mới nhất nhận ra vị trí mái ấm gia đình tuy nhiên cô nhằm loại.

Toàn cỗ chi phí tiết kiệm chi phí, cô tặng mang lại hội chữ thập đỏ gay.

Toàn cỗ chi phí bảo đảm, cô trình bày đem mang lại chị gái Phương Ly coi như đứa em gái vô nghĩa tặng tiến thưởng mang lại chị trước lúc lên xe cộ hoa.

Cô ko nhằm lại gì mang lại anh. Cô ngóng anh ko cần lưu giữ bất kì vật gì thuộc sở hữu cô. Để anh thư thái tuy nhiên sinh sống tiếp...

_______________

Tháng 12, giá buốt thấu buốt...

Lạnh như trái ngược tim Trần Duy giờ đây...

Mẹ Phương Anh đang được ngất nhập cơ sở y tế, chị của cô ấy cho tới trước mặt mày anh khóc nấc lên, tát mang lại anh một cái:

- Mày là loại loại nam nhi chó gì hả? Em gái tao vì thế ngươi như thế, yêu thương ngươi như thế. Tại sao ko cư xử với nó chất lượng một ít....tại vì sao .... ko chú tâm cho tới nó một ít....Tại sao lại nhằm nó đi ra lên đường 1 mình nhập ...giá rét như vậy? Trả...trả lại em gái mang lại tao, trả em gái mang lại tao!!!!

Rồi Phương Ly ngồi thụp xuống khu đất, vẫn nức nở:

- Trả em... gái lại ..mang lại tao, trả mang lại tao!!

Thầy Phương An nghe tin cậy cô tổn thất, lên đợt đau tim, cần vào viện cung cấp cứu vớt..

Cô cứ thế đi ra lên đường, nhằm lại vệt sẹo nhức nhối trong tâm những tình nhân thương cô nhất.

.....

Ngày mai táng cô, là một trong ngày mưa, mưa rất rộng lớn, mưa tầm tã, mưa triền miên.

Đám tang rất nhiều, ngôi nhà tưởng vọng chật kín..

Anh biết nhập chỗ đông người cơ, đem từng nào người từng trình bày xấu xí cô, từng nhiếc mắng cô không hiểu biết nhiều chuyện. Giờ chúng ta sử dụng diện mạo thương tâm nhức nhối ngụy trang cơ cho tới phía trên đem cô về điểm sau cuối.

Do bị ung thư, nên cô được hỏa táng. Mẹ cô lại ngất, chị gái cô lại té gục xuống. Cha cô cần vào trong nhà ở vì thế mức độ khoẻ suy hạn chế.

Chỉ đem anh đứng cơ, bất động đậy, môi rung rinh rung rinh, cảm nhận thấy như tôi đã bị tiêu diệt.

Anh cứ trân trân nhìn người tớ nhằm tro cốt cô nhập khu vực mộ, trân trân bất động đậy đứng yên tĩnh, ko thở nổi.

Mưa cứ thế rơi....

Hai ngày sau, một người đàn bà cho tới mò mẫm Trần Duy, bảo rằng cô tớ là cô nó tá đang được bảo vệ cô những ngày sau cuối.

Cô gái dúi nhập tay anh một tờ giấy:

- Cô ấy bảo sau khoản thời gian cô ấy tổn thất thì đem anh điều này. Nhưng việc làm ở cơ sở y tế rất nhiều nên ko thể đem mang lại anh sớm được. Cô ấy ko mang lại Shop chúng tôi cơ hội liên hệ với những người ngôi nhà, cô ấy chỉ nhằm lại vị trí này nhằm gửi bức thư này mang lại anh!

Trần Duy run rẩy rẩy chũm lấy bức thư, đôi mắt vô hồn không hề sinh lực.

Trước Khi lên đường, cô nó tá còn nói:

- Cô ấy đang được vô cùng uy lực. Dù không tồn tại người thân lân cận tuy nhiên luôn luôn nỗ lực đối mặt mắc bệnh, cho dù là những ngày sau cuối...

Anh đứng cơ, kể từ từ lật bức thư đi ra...

" Anh à, Khi anh hiểu lá thư này, cũng là lúc em không hề bên trên đời nữa.

Em đã ký kết giấy tờ ly hít rồi, ở ngăn kéo loại phía 2 bên cần bàn thao tác làm việc của anh ý. Em thông trong cả rồi anh ạ.

Em bám riết lấy anh hai năm, thực hiện bà xã bên trên sách vở và giấy tờ của anh ý 3 năm. Vậy là em cướp tổn thất của anh ý trong những năm năm cơ đấy!

Cho em năm năm này đem bám theo anh nhé!

Em van lỗi, tức thì từ trên đầu em đang được sai, càng lên đường càng sai, càng thực hiện càng tội ác... Em đang được sai một kiếp rồi anh ạ!

Điều độc nhất em hoàn toàn có thể chuộc lại những sai lầm không mong muốn này là chúc mừng hạnh phúc mang lại anh, chúc mang lại anh và chị Mỹ Anh niềm hạnh phúc. Em không tồn tại quyền van nhì người bỏ qua, chỉ muốn nhì người sinh sống thiệt chất lượng, thiệt sướng vẻ!

Cho em được tạo bà xã anh nốt thời điểm ngày hôm nay thôi!

Vĩnh biệt...

Phương An "

Anh sau ấy thần thờ trở về khu vực ngôi nhà của mình..

Ngôi ngôi nhà tuy nhiên anh trước đó chưa từng thực hiện công ty.

Anh phi vào ngôi nhà, hương thơm của đồ đạc và vật dụng xộc nhập mũi. Anh lên đường vòng xung quanh nhà, nghe đâu điểm nào là cũng đều có bóng hình của cô: buồng nghỉ, phòng tiếp khách, ngôi nhà nhà bếp, ban công...

Anh ngồi thụp xuống ghế sofa, nhì tay xoa lấy mặt mày...

Nước đôi mắt đùng một cái kể từ đâu chảy đi ra... Lần trước tiên anh khóc vì thế một người con cái gái- người này là cô.

Anh trước đó chưa từng trình bày với cô là anh ko hề trước đó chưa từng mến cô. Anh trước đó chưa từng trình bày tức thì kể từ ánh nhìn trước tiên bên trên ngôi trường ĐH, anh đang được yêu thương cô.

Anh cũng trước đó chưa từng trình bày với cô anh ko hề yêu thương Mỹ Anh, cô ấy và anh đơn giản chúng ta.

Anh trước đó chưa từng trình bày với cô anh sững sờ thế nào là thấy lúc cô nàng nhập sáng sủa anh yêu thương mến nghiền anh vày thủ đoạn nhằm lấy cô. Lấy doanh nghiệp lớn phụ vương anh đi ra nhằm thực hiện trao thay đổi. Cô ko biết anh đang được thương tổn từng nào, tuyệt vọng thế nào là, cho tới một ít tự động trọng của nam nhi cô cũng ko mang lại anh lưu giữ nổi.

Anh trước đó chưa từng trình bày mang lại cô biết hiện đại hít anh ra phía bên ngoài phòng tiếp khách ngủ, cho tới nửa tối nhập che chăn và vệ sinh nước đôi mắt mang lại cô.

Anh trước đó chưa từng trình bày mang lại cô biết anh luôn luôn của kỹ thuật viên bảo đảm an toàn cô. Chụp hình họa của cô ấy gửi mang lại anh hằng ngày. Anh trước đó chưa từng trình bày mang lại cô biết mỗi lúc anh về luôn luôn nhằm ý coi cô thế nào là, và từng chuyến anh đều đã biết cô đang được gầy guộc lên đường một ít.

Anh trước đó chưa từng trình bày mang lại cô biết Khi cô đem cơm trắng vỏ hộp cho tới, anh thông thường trình bày lên đường xã phó. Xong lại ăn vô cùng không nhiều, tiếp sau đó về văn chống ăn không còn cơm trắng cô mang tới.

Anh trước đó chưa từng trình bày mang lại cô biết anh nhức lòng ra làm sao Khi cô nước đôi mắt giàn giụa căn vặn anh: " Anh ghét bỏ em như thế sao?" . Phải, anh vô cùng ghét bỏ cô giờ đây, anh yêu thương cô nàng nhập trẻo rất lâu rồi, cười cợt tươi tỉnh như nắng và nóng. Anh ghét bỏ cô nàng giờ đây, ko kể từ thủ đoạn, mặc kệ cảm biến của những người không giống, ích kỷ và ko tâm lý. Cô tiến công ghen tị ko bên dưới chục chuyến, đập phá buổi họp của anh ý, khiến cho sự với Mỹ Anh. Anh thực sự mệt rũ rời, anh ko biết làm cái gi với cô, thế cho nên anh trốn tách.

Giờ, thì cô vứt anh lên đường tổn thất.

Tim anh đau tới giống như bị ai hung hăng dẫm giẫm, cho tới ngón tay còn run rẩy rẩy ko thể chũm nổi ly nước.

Mỹ Anh từng bảo anh: Yêu nhau sau cần quấy rầy và hành hạ nhau như vậy? Là vì thế cô yêu thương thong manh quánh hoặc anh đang được hành xử sai lầm không mong muốn.

Cô trình bày cô đang được sai một kiếp!

Còn anh đang được sai một đời...

Hôm cơ, anh đỗ xe cộ bên dưới ngôi nhà, nhận ra cô xách vali lên xe taxi. Theo thăm dò, anh biết cô lên đường Thụy Điển. Anh buồn, anh ngán chán nản gọi năng lượng điện mang lại thám tử ko cần thiết bám theo cô nữa, xoay đầu xe cộ về bên doanh nghiệp lớn. Anh ko ngờ rằng hôm cơ cô ko cho tới trường bay, tuy nhiên là cho tới cơ sở y tế.

Anh cứ tưởng anh cứ quay trở lại là tiếp tục thấy cô đứng cơ đợi anh, hóng anh. Nhưng anh khuyết điểm, cô đã đi được tổn thất rồi, lên đường mãi mãi...

Anh nhằm cô đơn độc giá rét nhập mái ấm này 3 năm...

Đến phút sau cuối nhức nhối cũng bản thân cô Chịu đựng...

Xem thêm: find x2 pro

Người tớ bảo : CHÚNG TA KHÔNG BIẾT CHÚNG TA CÓ NHỮNG GÌ CHO ĐẾN KHI MẤT ĐI. Anh tổn thất cô, mới nhất biết hóa đi ra cô là một trong phần tấm lòng anh.

Anh khóc, cứ thế khóc như 1 đứa trẻ con...

Những giọt nước đôi mắt muộn mằn...