đọc truyện vương phi đa tài đa nghệ

Sau khi Thương Mai chuồn, Hoàng thái hậu coi bóng sống lưng cô khẽ mỉm cười.

Tôn công công mỉm mỉm cười tăng trưởng phía trước: "Thái hậu, ko coi lầm người nhỉ, vị đại đái thư này vừa vặn với phương pháp, vừa vặn ko ích kỷ:

Bạn đang xem: đọc truyện vương phi đa tài đa nghệ

Hoàng thái hậu ừ một tiếng: "Thái hoàng Thái hậu coi người cực kỳ chuẩn chỉnh, nường trổ tài với tướng tá phủ, ai gia thấy vốn liếng tưởng nường là cô gái rất là gian ác, ko ngờ, nường vẫn tình yêu như thế, Hạ quá tướng tá tiếp tục sinh được một đứa đàn bà đảm bảo chất lượng, chỉ tiếc, ông tớ lại ko biết quý trọng.

"Đúng vậy" Tôn công công mày mặt hớn hở: "Bây giờ, người tiếp tục xua người tớ chuồn, lát nữa vương vãi gia cho tới, người tiếp tục người chuyển nhượng bàn giao như vậy nào?”

Thái hậu cay nghiệt mặt mày, cứng rắn: "Ai gia còn cần chuyển nhượng bàn giao loại gì? Tuy ai gia lý tưởng về nường, tuy nhiên song nường ko hề nể mặt mày ai gia, ai gia xua nường chuồn thì sao chứ?"

Tôn công công mỉm cười nhạo nói: "Hài lòng là được, còn giở tính trẻ con con cái làm những gì chứ?"

"Dài loại, mau chuồn thảo ý chỉ chuồn, ai gia nhận con cái dâu này rôi" Hoàng thái hậu vui vẻ mừng trình bày.

Bà ngừng một ít, rôi nhíu mày: "Nhưng điều vừa vặn nãy cũng ko cần không tồn tại lý, Liên Thúy Ngữ là thân mẫu Hạ Thương Mai, nên nếu như nường và An thân thiện vương vãi thiệt ở với mọi người trong nhà tức là rối loàn vế, lão tổ tông đã và đang chứng tỏ rồi"

"Nhưng lão tổ tông cũng từng trình bày, tuy nhiên tuy nhiên, ngôn kể từ với chút... Tôn công công khó khăn xử liếc coi Hoàng thái hậu.

"Ngươi cứ trình bày trực tiếp, ai gia còn ko biết giọng điệu thì thầm của bà ấy sao?"

Tôn công công đáp: "Vâng, nguyên vẹn bạn dạng điều của bà ãy là thế này, một đám đầu khu đất, đến thời điểm cơ giết mổ bị tiêu diệt Liên Thúy Ngữ, rồi vất lên bên trên núi, Hạ Thương Mai tiếp tục thừa kế toàn bộ gia tài và thực ấp của Đan Thanh thị trấn chúa, tiếp sau đó, thương hiệu lão nhị cơ nhức lòng quá nhiều, tuyệt vọng tách ngoài kinh trở thành, rồi vô vào núi khoan tử thi của Liên Thúy Ngữ, cao chạy xa xăm cất cánh, thì làm những gì còn tồn tại ai đàm tiếu nữa, mặc dù có đàm tiếu cũng chính là mồm lưỡi của những người ngoài, chẳng tương quan gì cho tới bản thân, bản thân hạnh phúc là được rồi."

Thái hậu coi ông ta: "Ai gia ko tin yêu đấy là nguyên vẹn bạn dạng điều của bà ấy, kiên cố chăn ngươi tiếp tục lược hạn chế rồi."

Tôn công công che mồm mỉm cười trộm: “Có những điều thô tục, nô tài không đủ can đảm trình bày.

Thái hậu ko ngoài nở nụ cười: "Đúng vậy, thời trước khi vô cung, bà ấy tiếp tục trình bày như thế, tuy nhiên ngươi hãy dò la người nhắc nhở Liên thị, mặc dù lão tổ tông với ý như thế, tuy nhiên ngôi nhà ai gia không thích gặp gỡ, ai gia kiên cố chắn tiếp tục dò la bà xã mang lại lão nhị, kiếp này chúng ta ko duyên ko phận, tránh việc chống cầu”

"Rõ!" Tôn công công đáp.

Sau khi Mộ Dung Khanh về bên, Hoàng thái hậu đang đi vào, Tôn công công đợi hắn ở cửa ngõ, vừa vặn gặp gỡ hắn tiếp tục tức thời truyền ý chỉ, lại trình bày khẽ: "Đại đái thư bị Hoàng thái hậu xua chuồn rồi"

Mộ Dung Khanh tương đối ngơ ngác: "Đuổi chuồn rồi?"

"Không sao, Thái hậu ko tức dỗi, chỉ cố ý thăm hỏi dò la nường một chút" Tôn công công kể lại nguồn cơn mang lại Mộ Dung Khanh, Mộ Dung Khanh ko ngoài nhảy mỉm cười, đựng kỹ ý chỉ: "Vậy phiền công công thông tin với kiểu hậu một giờ, bạn dạng vương vãi xuất cung rồi:

Bị xua ngoài hoàng cung, trong tâm Thương Mai cực kỳ buồn râu, ko cần vì như thế ngày hôm nay ko được tứ hít, tuy nhiên là Hoàng thái hậu phản đối kiểu thân thiện và An Thân vương vãi như thế thì mặc dù thân mẫu và An thân thiện vương vãi thiệt mong muốn ở với mọi người trong nhà, e là tiếp tục gặp gỡ nhiều trở lo ngại.

Hơn nữa, nếu như thân mẫu hiểu rằng tâm tư nguyện vọng của Hoàng thái hậu, e cũng ko chấp thuận bước vào công đoạn này.

Chỉ khao khát việc đảm bảo chất lượng thông thường hoặc gặp gỡ trắc trở, sau khoản thời gian băng qua, vẫn đang còn kết viên đảm bảo chất lượng.

Không với xe cộ ngựa, cô đành quốc bộ về bên.

Cổ đại này còn có điểm ko đảm bảo chất lượng đó là vấn đề cơ bạn dạng phụ thuộc vào truyền mồm, giao thông vận tải cơ bạn dạng phụ thuộc vào dịch chuyển.

Cô không phải lo ngại lắng việc bản thân rất có thể phát triển thành Nhiếp Chính Vương phi hoặc ko, cô mong muốn gả mang lại Mộ Dung Khanh, cũng ko cần vì như thế loại thương hiệu Nhiếp Chính Vương phi cơ.

Ngược lại phía Quý thái phi vẫn luôn luôn là côn trùng họa rộng lớn trong tâm cô.

Bà tớ cực kỳ hận cô, tất yếu, cô cũng hận bà tớ, cô còn ko phóng khoáng đến mức độ tiếp tục bỏ qua mang lại kẻ từng sát sợ hãi bản thân.

Nếu là kẻ ngoài, cô sẽ không còn hề tự dự trả nủa, tuy nhiên người này lại là thân mẫu của Mộ Dung Khanh, cô thiệt khó khăn xử.

Trước ni, cô là người dân có thù hằn vớ báo, hơn thế nữa, viên tức này mặc dù thế nào là cô cũng ko nuốt trôi được.

Vô nằm trong khó khăn xử!

Xem thêm: ỷ sủng mà cưới

Cô chuồn ước lượng nhị dặm thì xe cộ ngựa của Mộ Dung Khanh tiếp tục xua cho tới.

"Lên nào là. Mộ Dung Khanh cay nghiệt mặt mày trình bày.

Thương Mai tức thời lên xe cộ, coi vẻ mặt mày tái ngắt xanh rì của hắn, bĩu môi: "Ta biết người trách cứ tớ đắc tội Hoàng thái hậu, tuy vậy với một vài việc, tớ ko thể thỏa hiệp”

"Vậy nường thà ko gả mang lại bạn dạng vương vãi ư?" Mộ Dung Khanh coi cô thường xuyên chằm căn vặn.

"Ta không tồn tại ý tứ này, đơn thuần..." Vừa rồi, khi chống đối Hoàng thái hậu, cô ko nghĩ về cho tới hắn rất có thể tức dỗi vì như thế yếu tố này hoặc không: "Chúng tớ còn trẻ con, hoặc là, nhằm dò la hiểu thêm 1 2 năm đã?"

"Tìm hiểu? Mẫu hậu vừa vặn trình bày, ngày mai tiếp tục tức thời tuyển chọn phi mang lại bạn dạng vương vãi, trong năm này chắc chắn cần cưới được Nhiếp Chính Vương phi" Mộ Dung Khanh lạnh lùng trình bày.

Thương Mai dù một tiếng: "Vội như thế sao?"

Trong lòng cô cảm nhận thấy tương đối đau xót, coi rời khỏi, vừa vặn nãy bản thân vượt lên trên lỗ mãng, có lẽ rằng sau khoản thời gian tạo được phương pháp, nên ăn trình bày khôn khéo một ít.

"Không sai, giờ đây nường trở lại trình bày với kiểu hậu là nường tiếp tục thuyết phục thân mẫu nường ko tương hỗ với hoàng huynh phái nữ, như thế kiểu hậu tiếp tục tức thời hạ chỉ tứ hít mang lại tất cả chúng ta. Mộ Dung Khanh trình bày.

Thương Mai trầm khoác một chút: "Người biết tớ ko thể trình bày như thế, mặc dù người ko nhức lòng hoàng huynh của những người thì tớ vẫn nhức lòng kiểu thân thiện của ta”

"Cho nên nàg thà kể từ quăng quật bạn dạng vương vãi, nhằm bạn dạng vương vãi chuồn cưới cô nàng không giống sao?" Mộ Dung Khanh cao giọng.

Thương Mai lại xoa khoác một ít, nhỏ giọng nói: "Ta cảm nhận thấy người có thể nói rằng với Hoàng thái hậu, ví như, người sẽ không còn cưới ai ngoài tớ, không tồn tại tớ người tiếp tục bị tiêu diệt v.v.

Mộ Dung Khanh vốn liếng tiếp tục với chút giận hờn, nghe vậy, ko ngoài coi cô, mỉm cười nhạo: "Sao nường rất có thể mặt dạn mày dày vô sỉ như vậy? Còn không tồn tại nường tiếp tục bị tiêu diệt, sao ko thấy nường không tồn tại bạn dạng vương vãi tiếp tục bị tiêu diệt chứ?”

Thương Mai kéo ống ống tay áo của hắn: "Nếu Hoàng thái hậu quan hoài sinh sống bị tiêu diệt của tớ, tớ tiếp tục trình bày, tuy nhiên rõ nét giờ đây bà ấy ko hề quan hoài sinh sống bị tiêu diệt của tớ, tuy nhiên là quan hoài... A, người lấp liếm đồ vật gi vô ống tay áo thế? Một cây can thiệt lớn”

Thương Mai tức thời rút lấy, há nó ra: "Tứ hôn?”

Mộ Dung Khanh vươn tay giành lại, nhanh gọn lẹ cuốn lại thả vô vào tay áo: "Không sai, ý chỉ tứ hít mang lại Lương vương vãi và Ý Nhi, bảo bạn dạng vương vãi cho tới tuyên hiểu. Nếu như ngày hôm nay nường liên minh thì ý chỉ này đó là hít sự của bọn chúng ta"

"ý Nhi? Ý trung nhân của Lương vương vãi sao?" Thương Mai ghi nhớ cho tới khi Lương vương vãi mê man, từng gọi thương hiệu một người, nghe đâu gọi là Ngọc Nhi hoặc Như Nhi gì cơ, té ra ý trung nhân của Lương vương vãi gọi là Ý Nhi.

"Quan tâm người bên phía ngoài nhiều như thế thực hiện gì? Nàng chỉ quan hoài bạn dạng thân thiện là được rồi, còn nữa bạn dạng vương vãi tức thời cần cử hành liên hoan tuyển chọn phi, bạn dạng thân thiện nường hãy tâm lý coi thực hiện thế nào là đi" Mộ Dung Khanh hừ rét mướt một khẩu ca.

Thương Mai vẻ mặt mày buồn buồn chán coi hắn: "Vương gia với cơ hội gì?"

Mộ Dung Khanh rét mướt lùng thốt lên: "Bản vương vãi rất có thể với cơ hội gì? Tất cả đều tự nàng"

Thương Mai gục đầu xuống, ngán chán nản nói: "Chúc vương vãi gia tuyển chọn phi thuận lợi"

"Hạ Thương Mai!" Mộ Dung Khanh gầm lên.

Thương Mai vén rèm lên, cho tới tướng tá phủ rồi, nường nhảy xuống xe cộ ngựa, xoay đầu thực hiện mặt mày quỷ với Mộ Dung Khanh: "Vương gia, tớ tiếp tục bắt gặp phía bên trên ý chỉ viết lách thương hiệu tớ và người, cơ ý chỉ tứ hít của bọn chúng ta"

Nói hoàn thành, nường nhảy mỉm cười bước thời gian nhanh vô.

Mộ Dung Khanh khó tính, nghiến răng nghiến lợi nói: "Một ngày nào là cơ, bạn dạng vương vãi cần tấn công nường một trận nhừ tử"

Lái xe cộ lôi ra nón, lại là Nghiêm Vinh: "Vương gia, rèn Fe lúc còn rét, ngài hãy chuồn tức thì thôi, vẫn theo kịp, nằm trong hạ cũng khá mong muốn coi coi người tấn công như vậy nào”

Xem thêm: tuyệt thế thần y nghịch thiên ma phi

"Nhiêu chuyện, ngươi bị người tớ cắm hở, tấn công xe cộ của ngươi đi" Mộ Dung Khanh khẽ trình bày.

"Đi ngoại thành sao?" Nghiêm Vinh căn vặn.

Vẻ mặt mày Mộ Dung Khanh sâm xuống: "Đúng vậy, chuồn nước ngoài ô-"