đọc truyện hôn nhân không tình yêu

"Chồng ơi,em thích cái váy này."

Hắn con quay lịch sự nhìn tôi,nhíu mày tỏ vẻ ko hài lòng:

Bạn đang xem: đọc truyện hôn nhân không tình yêu

"Lần sau đừng có gọi tôi như thế. Tiền vô thẻ tôi đem cô trong ngày hôm qua đâu ?"

"Tiêu hết rồi. Dùng thẻ ko tiện lắm nên tôi đã phải rất cố gắng chi tiêu hết tiền vô thẻ để giờ van lơn tiền mặt của anh đấy."

Hình như tôi chọc hắn nổi điên rồi thì phải, chỉ thấy hắn hừ lạnh một tiếng rồi ném mang lại tôi một xấp tiền. Tôi ko chút liêm sỉ ôm xấp tiền chạy chuồn còn luôn luôn nhớ tặng hắn nụ hít gió:

"Cảm ơn chồng yêu"

Tội gì chứ trên đây là quyền lợi đặc biệt của tôi Lúc lấy một thằng chồng giàu sụ như hắn. Cuộc hôn nhân gia đình của chúng tôi ko có tình yêu thương ,hắn thậm chí còn ko mang lại tôi gọi một tiếng "chồng" ,ly hít cũng là điều sớm muộn.

Vậy thì tại sao tôi ko giành giật thủ mà để dành một ít tiền chứ.

Để rồi lúc ly hít tôi sẽ huênh lãng phí rời chuồn mà ko cần hắn phải bố thí mang lại đồng nào.

Tôi đã tự vạch rời khỏi một sau này thật tương sáng sau khoản thời gian ly hít với hắn.

Bình thường tôi và hắn sống cộng đồng tôi cũng chả cần động tay vào bất cứ việc gì, một phần cũng là vì thế tôi lười và nhiều chút hậu đậu. Tôi mà động tay cái gì là hỏng cái đấy rồi cả ngày lại phải nhìn cái mặt lì lợm hầm hầm của hắn, rất là tổn thọ. Nên việc vô nhà hắn đều ủy thác mang lại người làm, và tôi lại càng được đà đóng vai con cái lười cả ngày chỉ ôm cái giường.

Cuộc sống hôn nhân gia đình của tôi và hắn cứ như thế. Có những lúc tôi còn mơ tưởng nếu như phải ở với hắn cả đời thì sao ? Nhưng cũng thật may ông trời ko mang lại tôi cơ hội đấy.

Cuối cùng thì người con cái gái nằm mơ hắn cũng nhắc trở về. Quả nhiên từ Lúc người yêu thương về là hắn như quên luôn luôn con cái vợ hờ như tôi. Quên tôi thì cũng được thôi tuy nhiên quên chuyển khoản tiền chi tiêu cuối tháng mang lại tôi là ko được rồi. Tôi hậm hực rút điện thoại rời khỏi gọi mang lại hắn, gọi nữa, gọi mãi cũng ko thấy ai nghe.

"Thôi đoạn,chiếc váy phiên bản giới hạn này tôi ko đu nổi rồi."

Nhưng vì thế mị lực của chiếc váy cơ quá lớn với tôi. Hay là đến công ty lớn tìm hắn nhỉ ? Đấy chỉ nghĩ vô đầu thế thôi, thế mà thế quái nào tôi cũng mò đến công ty lớn hắn luôn luôn rồi. Đến rồi chẳng nhẽ ko vào ? Hay vào đòi tiền rồi rời khỏi luôn luôn nhỉ ? Nghe có vẻ như thể ăn cướp quá . Mặc kệ ,tại hắn chứ tại ai, ai bảo quên chuyển tiền cơ.

Thế là tôi mò vào công ty lớn hắn. Đây là lần đầu tôi đến công ty lớn, uây rất là lịch sự chảnh nha. Công ty vĩ đại sụ như này vững hắn nhiều tiền lắm, hắn để đâu mang lại hết nhỉ ?

Tôi loay hoay đến quầy lễ tân, vững vì thế nhìn dáng vẻ của tôi có phần ko được lịch sự chảnh nên cô tao ko thèm liếc mắt đến tôi. Mặc dù vậy tôi vẫn cố rặn rời khỏi một nụ cười thương mại nói:

Xem thêm: nữ phụ văn np làm sao để sống

"Chào cô, mang lại hỏi phòng tổng giám đốc ở đâu vậy ?"

"Có hẹn trước ko ? Tổng giám đốc đang được họp"

Mặc kệ thái độ của cô tao , tôi vẫn bình tĩnh lịch sự:

"Vậy mang lại hỏi phòng hóng của công ty lớn ở đâu ? Tôi có thể hóng."

Cô nhân viên cấp dưới quầy lễ tân chả thèm để ý đến tôi, còn ko thèm tiếp lời tôi nữa, thái độ khinh thường khỉnh rất đáng ghét.

Thấy thái độ ko chịu của cô tao, tôi cũng bất lực đang được định tìm chỗ nào mà ngồi ăn vạ thì giọng nói vô trẻo vang lên:

"Anh, thời điểm hôm nay rời khỏi mắt chiếc váy phiên bản giới hạn, em rất ưng anh cùng em chuồn coi được ko ?"

"Được, miễn là em thích."

Tôi theo dõi bản năng con quay ngoắt lại , còn đang được định thán phục cô tao có mắt, nhìn trúng chiếc váy tôi thích. Nhưng Lúc nhìn thấy người đàn ông mặt mũi cạnh tôi bỗng sững lại. Kia chẳng phải là chồng tôi à ?

Ấn tượng về cô tao hoàn toàn sụp đổ. Cái gì mà chuồn coi váy chứ sao ko nói thẳng rời khỏi là em muốn anh dốc tiền rời khỏi mà mua sắm bằng được cả cái cửa hàng váy luôn luôn chuồn.

Tôi bước thời gian nhanh hướng về phía nhì nhân loại đang được tình cảm cơ, tôi đứng trước mặt thằng chồng bên trên danh nghĩa bấu một cái mạnh :

"Nè tiện thể mua sắm luôn luôn mang lại tôi một cái váy nha, tôi cũng ưng chiếc váy đó."

Thấy tôi hắn có vẻ ngạc nhiên,động tác cũng mất tự nhiên hẳn:

"Cô đến trên đây làm gì ?"

Xem thêm: hot search dự định

"Thì đến để ly hít với anh đấy. Tôi chả thèm tài sản gì của anh đâu nên cứ thế nhé. À tuy nhiên vẫn phải mua sắm mang lại tôi cái váy cơ đấy. Coi như là quà chia ly, quá nhẹ nhàng với anh còn gì."

"Cô nói cái gì ?...Ly hít ...?

"À ko, suýt quên chuyển nốt tiền tháng này vào tài khoản của tôi nữa. Thế nhé."