cuồng si truyện

Mạc Tử Quân ngồi xuống ghế sofa phía đối lập với Tuyết Phàn và Lâm Uyển. Hắn cúi đầu xin chào bà Lâm mang lại nên phép tắc, nào là ngờ phụ vương tớ tảo ngoắt mặt mũi thanh lịch nơi khác, tay ráng tờ khăn giấy má chấm chấm nước đôi mắt, tương tự đang được Chịu thật nhiều rấm rứt vậy.

“Mạc phu nhân, nhì u con cái tôi không đủ can đảm nhiều chuyện bà nữa. Chúng tôi về trước đây…” Bà Lâm kéo tay Lâm Uyển đứng lên.

Bạn đang xem: cuồng si truyện

Tuyết Phàn cuống quýt ôm siết lấy bà tớ, vỗ vai trấn an:

“Được rồi, chị cứ vô khám đa khoa che chở mang lại anh Lâm chuồn. Chuyện của Lâm Uyển, tôi tiếp tục đứng đi ra thực hiện công ty mang lại con cái nhỏ bé.”

Rồi bà tảo thanh lịch tóm lấy tay Lâm Uyển, vỗ nhẹ nhàng lên đó:

“Cháu cứ nghỉ dưỡng chuồn, tuần sau hẵng trở lại doanh nghiệp lớn thao tác.”

Mạc Tử Quân nghe rõ rệt bao nhiêu điều này, tương đối thở của hắn dần dần trở thành áp lực, bàn tay siết chặt ỉm vào trong túi quần. Đợi Khi nhì u con cái Lâm Uyển vừa vặn chuồn ngoài, hắn đang được đứng lên, bước thời gian nhanh về phía Tuyết Phàn:

“Mẹ, rốt cuộc đang được xẩy ra chuyện gì?”

“Con còn dám hỏi? Mạc Tử Quân, sao con cái lại khiến cho con cái nhỏ bé Lâm Uyển nghỉ ngơi việc?”

Mạc Tử Quân mỉm cười khẩy, hắn đoán ko sai 1 chút nào. Người phụ phái nữ bại trơ trẽn cho tới nổi liên hệ về quê, gọi cả u cô tớ lên trên đây lấy lòng Tuyết Phàn và để được trở lại doanh nghiệp lớn. Xem đi ra phương pháp này cũng ko tồi!

“Mẹ quá biết tính con cái rồi. Nếu như Lâm Uyển ko làm cái gi sai, con cái cần thiết gì nên xua đuổi cô tớ chuồn.”

Tuyết Phàn lại ngay gần, đẩy Mạc Tử Quân ngồi xuống ghế sofa. Thấy hắn mệt mỏi, bà ngay tắp lự sập một ly trà hoa cúc, bịa đặt tức thì trước mặt mũi nam nhi mình:

“Uống chuồn rồi kể mang lại u nghe sự tình.”

Tuyết Phàn cũng ko tin cẩn Mạc Tử Quân lại vô duyên không có căn cứ xua đuổi việc Lâm Uyển. Chỉ là u của cô ấy tớ đã đi vào tận trên đây than khóc, kể lể, bà đâu thể thực hiện ngơ được.

Mạc Tử Quân húp đoạn ly trà, nghĩ về cho tới quan hệ của bạn dạng thân thiết và Đình Hạ đang được mệt mỏi, hơn thế nữa hắn cũng nhìn thấy cô đang được tránh mặt u của tớ, nên đang được đưa ra quyết định lưu giữ im re chuyện Lâm Uyển dối trá bản thân vô phụ vương năm trước đó.

“Mẹ ko nên biết. Tóm lại, cô tớ thao tác thiếu hụt chân thực, ko thể níu lại ở bên cạnh con cái được.”

Tuyết Phàn tức tức giận đập tay xuống ghế. Mạc Tử Quân luôn luôn vì vậy, tự động ý đưa ra quyết định tuy nhiên ko Chịu rằng tâm trí của tớ cho những người không giống biết. Ba năm trước đó hắn ly thơm Đình Hạ cũng vậy, Khi bà chất vấn vẹn toàn nhân, hắn nhất quyết ko rỉ răng nửa điều.

“Con bại, càng ngày càng quá xứng đáng. Nếu đang không phân tích vẹn toàn nhân, vậy cứ nhằm Lâm Uyển nối tiếp thực hiện thư ký cho chính mình chuồn.”

“Mẹ!” Hắn gắt lên.

Bà còn ko rõ rệt tính hắn? Chuyện Mạc Tử Quân đang được đưa ra quyết định, sao rất có thể đơn giản và dễ dàng thay cho thay đổi được?

Tuyết Phàn thở lâu năm thườn thượt, vốn liếng dĩ chẳng ham muốn thực hiện khó khăn nam nhi bản thân, tuy nhiên kể từ chiều Lâm Uyển trả u cô tớ cho tới trên đây, đang được ngồi ta thán trong cả phụ vương giờ đồng hồ đeo tay cũng khiến cho bà mệt rũ rời lắm rồi.

Xem thêm: hàn trinh trinh

“Con đem biết chú Lâm bị té ngã ghế nên vào viện không?”

Mấu chốt đó là chuyện này! Sáng ni ở bên dưới quê, khi ông Lâm thanh lịch mái ấm thu vén bàn thờ cúng mang lại ông nội Mạc thì chẳng may bị té ngã gãy chân, nên vô khám đa khoa bó bột. Lâm Uyển thông tin ngay tắp lự trả ông ấy lên TP. Hồ Chí Minh che chở, nhằm cả u cô tớ bám theo nằm trong. Đến chiều tối nhì người chúng ta thanh lịch trên đây, ai nấy đều bày đi ra vẻ mặt mũi tội nghiệp nhằm thực hiện khó khăn Tuyết Phàn.

Bà Lâm thương xót mang lại Lâm Uyển, bảo mệnh cô tớ cực khổ, một thân thiết phụ nữ phía trên TP. Hồ Chí Minh bị người tớ chèn lấn, bắt nạt. Tuyết Phàn vừa vặn nghe đang được biết bà tớ ám chỉ nam nhi của tớ. Cũng chẳng biết Lâm Uyển đã thử gì sai khiến cho Mạc Tử Quân nổi nóng đến mức độ này.

Nghĩ cho tới nghĩa tình của ông Lâm với mái ấm chúng ta Mạc, bà đành nhún nhường nhịn nhì u con cái chúng ta, tảo thanh lịch răn dạy nhủ Mạc Tử Quân bỏ dở mang lại Lâm Uyển một thứ tự.

Tối ni Mạc lão gia chuồn dự tiệc ko về, còn nếu không Tuyết Phàn đang được nhằm ông đứng đi ra giải quyết và xử lý từng chuyện rồi.

Hắn sau thời điểm nghe u rằng vậy, cũng biết bà đang được khó khăn xử, lại càng trở thành bài bác xích với nhì u con cái Lâm Uyển. Trước trên đây bà Lâm rất nhiều thứ tự rằng xa xăm nhằm tác trở nên mang lại cô tớ và hắn, Mạc Tử Quân ko lo ngại không dễ chịu đi ra mặt mũi, vậy nhưng mà thứ tự này còn mượn việc chú Lâm bị thương, cho tới trên đây thực hiện cỗ thực hiện tịch trước mặt mũi u hắn.

“Lâm Uyển ở lại Mạc thị cũng rất được, tuy nhiên con cái tiếp tục bố trí mang lại cô tớ một chuyên dụng cho không giống. Còn thực hiện thư ký mang lại con cái, ở mơ đi!” Mạc Tử Quân trực tiếp thắn đưa ra quyết định.

Hắn rằng vậy nghe cũng xuôi tai, Tuyết Phàn cũng ko bắt xay nam nhi bản thân, chỉ việc bà đem cớ vấn đáp mang lại u con cái Lâm Uyển là đầy đủ.

“Được rồi, chớ nóng! Tối ni u bị người tớ thực hiện khó khăn dễ dàng ko thấy tức tức giận thì thôi, con cái tỏ thái phỏng loại gì?”

Bình thông thường bà vẫn rất rất mến Lâm Uyển, vì thế thấy cô tớ thông minh hiểu chuyện, tuy nhiên sau thứ tự này, đương nhiên lại sở hữu tương đối rơi rụng thiện cảm.

“Không rằng nữa. Mẹ, con cái về trên đây.”

“Sao nên gấp rút như vậy? Ngồi yên tĩnh bại, u còn chuyện ham muốn rằng.” Bà lưu giữ hắn ở lại.

Mạc Tử Quân áy náy Đình Hạ ngồi ở ngoài xe pháo tiếp tục cảm ổm, hắn run sợ lắm rồi, bèn ăn năn Tuyết Phàn:

“Mẹ đem gì rằng thời gian nhanh chuồn, con cái buồn ngủ lắm rồi.”

Bà vỗ mạnh nhập vai hắn, hậm hực:

“Thằng con cái thối, cả loại dinh thự thự rộng lớn vì vậy không tồn tại vị trí mang lại con cái ngủ sao?”

Lẽ nào là ở căn hộ đem ỉm cái gì, Mạc Tử Quân sao nên oi sắng cho tới vậy?

Tuyết Phàn cũng không tồn tại thời hạn nhằm ý, cuống quýt quay trở lại chống mang ra một xấp hình họa. Mạc Tử Quân nhìn qua mới nhất biết là hình họa của những cô nàng đơn thân nhưng mà bà ham muốn hắn chuồn coi đôi mắt.

Xem thêm: ngã vi ngư nhục

“Con đang được rằng với u là không thích rồi. Tha mang lại con cái chuồn đạt được không?” Mạc Tử Quân thiệt sự ham muốn lẹo tay cầu van bà.

Tuyết Phàn thở lâu năm, khẽ mắng:

“Lần trước bảo dẫn người về mái ấm, cho tới hiện nay đã thấy tăm tương đối gì đâu? Mạc Tử Quân, nếu như con cái không thích trông thấy u uất ức nhưng mà bị tiêu diệt, thì vào buổi tối cuối tuần này chuồn coi đôi mắt tức thì mang lại u.”