cô vợ ngọt ngào có chút bất lương truyện chữ

Biên soạn: Đức Uy - yamada.edu.vn

- --

Bạn đang xem: cô vợ ngọt ngào có chút bất lương truyện chữ

Chỉ tiếc... dòng sản phẩm người con nuôi bại thì sao...??

Bộ trưởng Lưu phát biểu tiếp, "Quản lý Ân, loại cho tới tôi phát biểu trực tiếp, người hầu này không tồn tại tài năng tự động bản thân sắp xếp chuyện kinh khủng như vậy này, cũng ko tài năng giành được phần tuột sách trọng yếu ớt như vậy! Phía sau mùng xác định còn tồn tại những người khác."

Ân Duyệt Dung lênh láng lạnh lẽo nhạt nhẽo đáp: "Tôi biết rồi."

Chỉ hoàn toàn có thể là Ân Hành tuy nhiên thôi!

Lúc này, nhịn nhường như A Trung sau cùng cũng trí tuệ rõ rệt được tình cảnh của chủ yếu bản thân, hét đồ sộ lên trên cầu cứu vãn, "Phu nhân! Phu nhân tôi sai rồi! Không nên là tôi! Không nên là tôi mong muốn thực hiện như vậy! Là Ân Hành thiếu thốn gia!

Là hắn đi ra mệnh lệnh cho tới tôi giá chỉ họa cho tới bà, là hắn suy nghĩ cách thức khiến cho tôi mượn tay đái thiếu thốn gia rước đồ dùng kỳ lạ bỏ vô thư chống của bà. Phần tuột sách bại vốn liếng cũng chính là hắn đem đến tôi! Tất cả từng chuyện đều là tôi bị sai sử!"

Đến thời điểm hiện nay, A Trung cũng biết tôi đã trọn vẹn hoàn thành đời rồi, do đó thẳng cung cấp đứng Ân Hành.

Ân Duyệt Dung lạnh lẽo lùng coi A Trung không ngừng nghỉ cầu khẩn, ánh nhìn không tồn tại chút thương hãi, thậm chí là trong cả việc vì sao hắn phản bội cũng ko thèm căn vặn lấy một chữ.

Ân Duyệt Dung thẳng nói: "Bộ trưởng Lưu, ông đem người lên đường đi!"

Bộ trưởng Lưu: "Được, người này tôi tiếp tục mang theo. Chuyện còn sót lại, bao hàm cả những ai với bám líu cho tới tuột sách này, tôi tiếp tục kế tiếp tra rõ rệt. Mới vừa vặn rồi tiếp tục đắc tội nhiều, van hãy buông tha lỗi!"

Ân Duyệt Dung: "Ngài khách hàng khí!"

Bộ trưởng Lưu: "Cáo kể từ."

Ân Duyệt Dung: "Kiều Mẫu, dẫn Sở trưởng Lưu."

"Phu nhân! Phu nhân mau cứu vãn tôi! Cầu van bà buông tha cho tới tôi! Tha cho tới tôi chuyến này đi! Thật sự toàn bộ đều là Ân Hành thiếu thốn gia sai sử tôi..."

...

A Trung gào thét bi thương bị mang ra ngoài cửa ngõ chủ yếu, rốt cuộc tiếp tục trọn vẹn bặt tăm bên trên Vạn Mai tát trang.

Xem thêm: truyện tinh hà rực rỡ

Thấy sắc mặt mũi Ân Duyệt Dung tái mét nhợt như tờ giấy má, với chút thất thần, Đường Đường vội vàng vàng nâng bà ngồi xuống ghế dựa, "Bà nội, nội chẳng sao chứ?"

"Bà nội không tồn tại việc gì." Ân Duyệt Dung dịu dàng êm ả đáp.

"Bà nội, nội chớ thương tâm nữa. Mẹ con cái từng dậy con, toàn bộ những kẻ đang tâm tổn hại bản thân, đều ko xứng đáng nhằm bản thân thương tâm." Đường Đường yên ủi.

Ân Duyệt Dung coi cậu nhỏ bé trước đôi mắt, ko ngoài ngay lập tức suy nghĩ cho tới A Cửu của bà.

Thật đi ra với tư cơ hội một người u, cô nàng gọi là Nhiếp Vô Ưu bại, chỉ riêng biệt việc giáo dục Đường Đường chất lượng vì vậy, tiếp tục chất lượng rộng lớn bà vội vàng trăm chuyến...

Ân Duyệt Dung: "Cảm ơn con cái, Đường Đường."

Đường Đường khẽ há mồm mỉm cười, "Bà nội, tất cả chúng ta là kẻ một nhà!"

Ân Duyệt Dung nghe câu ‘người một nhà’ này, trong tâm lại tràn trề đau xót, "Đường Đường, nếu mà tớ thiệt sự như là giống như các người bên phía ngoài bại phát biểu vì vậy, con cái tiếp tục thực hiện sao?"

Đường Đường: "Giống giống như các người bên phía ngoài bại phát biểu như vậy?"

Ân Duyệt Dung sau cùng vẫn há mồm phát biểu điều thiệt, "Ta và phụ thân u con cái, cũng ko hòa thuận cho tới lắm. Bởi vì thế một không nhiều chuyện, thân thuộc tất cả chúng ta với sự khác lạ và xích míc rất rộng lớn..."

Bà cũng không thích kế tiếp lừa lật Đường Đường.

Đường Đường vô cùng tráng lệ và trang nghiêm tâm lý một ít, sau cùng vấn đáp, "Bà nội, con cái ko biết là cũng chính vì chuyện gì, quý khách sẽ có được xích míc. Nhưng tuy nhiên, con cái suy nghĩ là xác định quý khách cũng đều phải có nguyên nhân của riêng biệt bản thân, Đường Đường tiếp tục hiểu cho tới quý khách. Chẳng qua quýt là, Đường Đường tiếp tục cảm nhận thấy thương tâm..."

Cậu nhỏ bé trở thành thực vấn đáp, lại ngấc mặt mũi lên, nhỏ lời nói vô cùng khẽ, "Bà nội, tất cả chúng ta ko thể người một ngôi nhà nằm trong cùng mọi người trong nhà sung sướng sao?"

Ân Duyệt Dung trầm đem lại: "..."

Người một ngôi nhà nằm trong sung sướng sao?

Xem thêm: thay chị gả cho tổng tài

Chuyện này so với bà tuy nhiên phát biểu, xa thẳm kỳ lạ biết từng nào...

Bà vô cùng hiểu đậm chất cá tính của tôi. Có một số trong những việc, tiếp tục sớm thấm sâu tận xương tủy, được xem là uẩn khúc mặc cả đời này bà ko cơ hội này buông vứt và yên tâm.

Chỉ riêng biệt chuyện thay thế sửa chữa dự luật này, chỉ việc bà và A Cửu ko cơ hội này đạt trở thành trí tuệ công cộng, tiếp tục mãi ở tình trạng trái lập cả một đời.