chu tự hằng

                                    
                                              

Trên trời sở hữu một đám mây, một ngôi sao sáng, và một vầng trăng sáng sủa.

Ánh trăng bùng cháy rực rỡ chiếu rọi xuống như thác nước, lan sáng sủa tương tự song má lúm đồng xu tiền của Minh Nguyệt thời điểm này.

Bạn đang xem: chu tự hằng

cô bé bỏng ko không giống gì một nữ giới yêu thương tai ác ở miếu Lan Nhược Tự (*), tựa đầu mặt mày khuông hành lang cửa số, tay kháng má, ngóng chàng thư sinh nhân từ lành lặn lạc đàng tìm về.

*(Miếu Lan Nhược Tự: một ngôi miếu có tiếng vì như thế từng có tương đối nhiều người đi đời bên trên điểm phía trên, cũng chính là điểm chính thức mang đến nguyệt lão tình thân thuộc một chàng thư sinh hóa học phác hoạ và một nữ giới yêu thương tai ác xinh rất đẹp thánh thiện.Mối tình này sau và được thực hiện trở thành phim "Thiện nữ giới u hồn".)

Vừa sắc nét tinh khiết, lại một vừa hai phải sở hữu phần yêu tinh mị, một vừa hai phải sở hữu chút nữ tính, cũng một vừa hai phải sắc nét dễ thương và đáng yêu.

Mà Chu Tự Hằng phân minh ko nên là 1 trong thương hiệu thư sinh điềm đạm nho nhã, cậu là 1 trong kẻ moi hoa háo sắc bị nữ giới tè yêu thương xinh rất đẹp tiến công cắp trái khoáy tim.một chiếc hít dông cơ của Minh Nguyệt thực hiện lòng cậu ngứa ngáy khó chịu, tựa như bị mèo cào vậy, bụng rét như lửa châm, cảm hứng thô rát xông trực tiếp lên cùng cổ họng.

Chu Tự Hằng tương đối tá hỏa, tương tự giờ phút này, cậu lại trở thành chàng tiên cá đang được ngâm mình trong nước vô làn nước rét mướt như băng của sông Thames.

Rất cần thiết nước.

Rất cần thiết một nụ hít.

Cái đuôi cá chừng như lại chính thức nhức rồi.

Chu Tự Hằng híp đôi mắt xuýt xoa.

Ánh đôi mắt của cậu rét rực, tách rời vài ba mét nhưng mà vẫn hoàn toàn có thể cảm biến được sự khát khao điên loạn trước đó chưa từng sở hữu từ xưa đến giờ, Minh Nguyệt tương đối kinh hồn, chính thức hối hận hận với hành vi hít dông thục mạng lĩnh của tôi khi nãy.

Có nên là bản thân tương đối bạo gan rồi không?

Minh Nguyệt cắm môi tạm dừng hoạt động tuột thủy tinh nghịch rồi kéo rèm lại, tựa vô tường, cúi đầu xoắn xoắn ngón tay.Hành lý của cô ấy bé bỏng vẫn tồn tại ko xếp đoạn, bên trên chóng ăm ắp ăn mặc quần áo và nón, tuy nhiên lúc này cô bé bỏng không thể tâm tư nguyện vọng đâu nhưng mà thực hiện tiếp nữa.

Lại trốn tổn thất rồi.

Chu Tự Hằng chỉ với nhìn thấy một hình bóng nữ tính thướt thả nhòa mờ sau tấm rèm cửa ngõ.

Cậu cảm nhận thấy cô nàng nhỏ của tôi mặt mày nào thì cũng đảm bảo chất lượng không còn, khuôn mặt xinh xẻo như hoa moi, giọng nóidễ nghe như chim nện ca, tư thế yểu tướng điệu như cành liễu, tính cơ hội và lắng đọng như kẹo đàng, tuy nhiên vẫn đang còn một điểm ko đảm bảo chất lượng một chút nào.

Đó là chừng như cô nhóc này đặc biệt quí việc trêu chọc người tao đoạn rồi vứt chạy thì nên.

Nếu em ấy chạy thì cậu xua đuổi theo dõi là được, em chạy anh xua đuổi, đó là cũng là 1 trong loại tình thú đấy chứ.

Vừa nghĩ về đoạn là cậu hành vi tức thì, tháo lui người về sau bao nhiêu bước, lấy đà nhảy qua loa lan can, bao bọc lấy đường ống dẫn cút sang trọng mái ấm Minh Nguyệt.

Nhìn cỗ dạng của cậu không khác gì một thương hiệu thay đổi thái háo sắc cả, thực sự ko đàng hoàng một chút nào, tuy nhiên Chu Tự Hằng lại ko hề cảm nhận thấy chột dạ.

Sân thượng mái ấm Minh Nguyệt đặc biệt rộng lớn, thông liền với nhì căn chống, một là chống Minh Nguyệt và nhì là chống tập dượt múa của cô ấy bé bỏng, điểm đó cũng là điểm lấy được độ sáng và dông đuối cực tốt, Minh Đại Xuyên và Giang Song Lý thực hiện cái gì rồi cũng luôn luôn nghĩ về mang đến phụ nữ trước tiên.

Chu Tự Hằng tiến bộ vô chống tập dượt múa.

hiện bên trên, cậu đặc biệt mong muốn vô vào chống Minh Nguyệt.

Mẹ kiếp! Mới nghĩ về thôi vẫn thấy phấn khích rồi!

Chu Tự Hằng ko nhịn được nhưng mà vò đầu dậm chân, tạo nên giờ đồng hồ động rộng lớn.

Cậu nhảy vô Sảnh thượng mái ấm Minh Nguyệt thạo đến mức độ ko nhằm vạc rời khỏi tiếng động luôn luôn rồi, phát biểu Theo phong cách của Minh Đại Xuyên thì này là "Khinh công được tu luyện nhưng mà thành".Minh Nguyệt vốn liếng ko biết là cậu vào trong nhà, mãi cho tới lúc nghe tới thấy giờ đồng hồ động thì mới có thể ngó Output đầu ra căn vặn nhỏ: "Chu Chu à?"

"Ừ." Chu Tự Hằng cố ức hiếp xúc cảm đang được tăng trào trong thâm tâm, nỗ lực trầm trồ bất ngờ không còn nút, "Tiểu Nguyệt Lượng xuất hiện mang đến anh."

Mở cửa?

Mở cửa ngõ này cơ? Cửa chống bản thân á?

Minh Nguyệt đứng vô chống rung lắc đầu thiệt mạnh.

Sao hoàn toàn có thể thực hiện vậy chứ? Đây là buồng nghỉ của tôi nhưng mà, trừ tía rời khỏi thì chưa xuất hiện một người nam nhi này được phi vào đâu!

Xấu...xấu xa hổ bị tiêu diệt cút được.

Minh Nguyệt ngắc ngứ nói: "Chu Chu, thời điểm hôm nay em ko tập dượt múa đâu, anh về cút thôi." cô bé bỏng cố ý xuyên tạc ý của Chu Tự Hằng, hoặc là đang được tự động lừa bản thân man trá người, rõ rệt là cậu đang được đứng trước cửa ngõ chống cô bé bỏng, vậy nhưng mà cô bé bỏng lại phát biểu là bản thân sẽ không còn cho tới chống tập dượt múa đâu.

Minh Nguyệt đứng sau cửa ngõ, Chu Tự Hằng thì đứng ngoài cửa ngõ, nhì người chỉ bị ngăn cơ hội vị một tấm ván mộc.

Chu Tự Hằng hếch mũi ngửi ngửi, chừng như vô chống lan rời khỏi mùi hương mùi hương hoa moi.

Buổi tối trời rét mướt, cậu chỉ khoác một cỗ ăn mặc quần áo trong nhà black color đặc biệt mỏng dính, tuy nhiên trong thâm tâm thì rét như lửa châm, như đang sở hữu một chiếc lò thiêu ở phía bên trong vậy.

trên bệ hành lang cửa số là chiếc máy cất cánh tinh chỉnh kể từ xa thẳm và một miếng giấy má, bên trên này là đường nét chữ dragon cất cánh phượng múa của cậu – Ba em sở hữu vô chống không?

Bố Minh Nguyệt đương nhiên là ko ở vô chống cô bé bỏng rồi.

Chu Tự Hằng đột nở nụ mỉm cười, ko phát biểu câu gì, yên ắng tinh chỉnh mang đến cái máy cất cánh bay về mái ấm bản thân.

Tiếng động bên phía ngoài thông thoáng chốc vẫn không thể nghe thấy nữa, ko lâu sau, trong cả cái máy cất cánh cơ cũng kể từ bên trên bệ hành lang cửa số chống Minh Nguyệt cất cánh cút tổn thất rồi.

Minh Nguyệt tựa nguồn vào cửa ngõ nghe ngóng, ko rõ rệt là bạn dạng thân thuộc đang được cảm nhận thấy vui sướng Hay những tổn thất đuối.

cô bé bỏng vén rèm rời khỏi, lại phanh hé hành lang cửa số để xem rời khỏi bên phía ngoài.

Khi cửa nhà mới chỉ hé rời khỏi một khe hở nhỏ thì bàn tay của Chu Tự Hằng đã lấy rời khỏi ngăn lấy.

Minh Nguyệt trợn tròn trĩnh đôi mắt, coi Chu Tự Hằng đang được quay đầu sang một bên mỉm cười coi bản thân, lòi ra dáng vóc loại gian ngoan tiếp vẫn thành công xuất sắc.

Dùng tăng chút mức độ, cả cái hành lang cửa số đã biết thành phanh rời khỏi trọn vẹn, tay Chu Tự Hằng kháng lên bệ, xoay người nhảy vô chống, động tác đặc biệt dứt khoát và trôi chảy.

Vừa mới nhất vô được chống, cậu dường như không tính cho tới chuyện tiếp tục tách ngoài tức thì, thậm chí là còn tự động tay tạm dừng hoạt động tuột lại.

"anh trở về đi!" Minh Nguyệt tương đối dỗi rồi.

"không về." Cậu bó tay trước vùng ngực, dán mặt mày vô phát biểu, "anh ko về đấy ko về đấy, em làm những gì được anh nào? Dù sao thì tía em cũng không tồn tại ở phía trên."

Minh Đại Xuyên không tồn tại ở đó là lá gan liền của Chu Tự Hằng cũng nặng trĩu tăng bao nhiêu cân nặng, tương tự cố được kim bài bác miễn tử vậy, cả gan liền làm mưa làm gió.Tầm đôi mắt cậu coi từng chống Minh Nguyệt một thứ tự, mũi còn nhăn lại ngửi ngửi, ở đầu cuối lại hít hà mùi hương bên trên người Minh Nguyệt.

Chu Tự Hằng kêu ca thở: "Sao lại thơm nức vì vậy chứ!"

Đầu cậu đặt điều bên trên vai Minh Nguyệt, mái đầu ngắn ngủi black color thướt tha mơn trớn khuôn mặt của cô ấy bé bỏng.

Minh Nguyệt bị nhột nên đẩy cậu ra: "Chu Tự Hằng, anh hư đốn lắm!"

Còn ko phát biểu dứt điều thì Chu thiếu thốn gia vẫn lại ăm ắp một bụng ân oán khí.

Cậu một vừa hai phải tức một vừa hai phải cuống, kéo tay cô bé bỏng đem lên phía trên mặt mình: "anh hư đốn á?! anh hư đốn điểm nào?! rõ rệt em mới nhất hư đốn ấy! Trời rét mướt như vậy nhưng mà nỡ vứt khoác anh ở bên phía ngoài, rét mướt bị tiêu diệt u cút được! Em sờ nhưng mà coi, sờ cút sờ cút, đều ướp đông không còn cả rồi!"

Đúng là ướp đông thiệt.

Sắc mặt mày cậu white bệch, thần sắc sở hữu phần u ám, bên trên tóc còn bám sương nên tương đối ẩm.

Minh Nguyệt cứng mồm ko tâm sự được nguyên nhân, chỉ biết cúi đầu hà tương đối lên tay Chu Tự Hằng, xoa tay mang đến cậu, nhỏ giọng nói: "Làm sao em hiểu rằng là anh lại khoác không nhiều vì vậy chứ?! Nếu nhưng mà anh...nhưng mà anh..."

"Nếu anh làm cho em biết thì em sở hữu xuất hiện mang đến anh không?!" Cậu trừng đôi mắt căn vặn.

không ngóng cô bé bỏng đáp thì cậu vẫn vấn đáp luôn: "Chắc chắn là vẫn ko phanh rồi, chỉ biết bảo anh trở lại thôi!"

Cậu coi trực tiếp vô cô bé bỏng phát biểu.

Minh Nguyệt yếu ớt ớt phản bác: "không nên vì vậy nhưng mà..."

Ngay cả chủ yếu cô bé bỏng cũng ko xác lập nổi.

Chu Tự Hằng giới hạn một ít rồi đùng một cái thở nhiều năm nói: "Em hư đốn lắm cơ, Minh cô nương à."

Cậu ôm gọn gàng cô bé bỏng vô ngực, siết chặt lại: "không biết là anh đặc biệt ghi nhớ em sao."

...

Minh Nguyệt bị Chu Tự Hằng trách cứ nên đặc biệt ngoan ngoãn ngoãn vâng điều, không đủ can đảm phát biểu gì, kéo cậu ngồi xuống salon tóc, chỉnh sức nóng phỏng điều tiết lên rất cao một ít.

Thấy cô bé bỏng yếu ớt vì vậy, Chu thiếu thốn gia lại chính thức được voi yêu cầu tiên.

Cầm lấy bàn tay thon nhiều năm của Minh Nguyệt, cậu hùng hồn nói: "Em thực sự không tồn tại lộc tâm, khôngchỉ mới nhất một vừa hai phải hư đốn với anh, nhưng mà trong cả vô mơ cũng xử sự với anh ko đảm bảo chất lượng nữa!"

"Hư...hư đốn thế nào?" Minh Nguyệt sở hữu phần thấp thỏm.

Chu Tự Hằng dĩ nhiên cũng ko ý thức được là dáng vóc của cậu thời điểm này coi như khuê nữ giới đang được giận hờn vậy, Minh Nguyệt âm thầm nghĩ về, cơn mơ cơ chắc chắn là ko thông thường.

Chu Tự Hằng suy sụp niềm tin bao bọc lấy cô bé bỏng kể từ đàng sau, cằm dán vô cổ cô bé bỏng cọ cọ.

"anh mơ thấy em cút nước anh, tiếp sau đó anh trở thành chàng tiên cá, vì như thế mong muốn tìm hiểu em nên vẫn tập bơi rất rất lâu, vậy nhưng mà cho tới điểm rồi em lại chẳng hít anh lấy một chiếc."

Căn bạn dạng là trước lúc cô bé bỏng cút, cậu vẫn xuyên suốt ngày nghĩ về ngợi rồi, vì vậy mới nhất mơ vì vậy.

Ngày nghĩ về tối mơ, cổ nhân thực sự ko lừa tất cả chúng ta.

"Xin lỗi anh nhé." Minh Nguyệt quay đầu sang một bên qua loa, hít một chiếc lên phía trên mặt và một chiếc lên môi cậu.

Chu Tự Hằng khẽ nheo đôi mắt, coi như 1 chú báo con cái một vừa hai phải vừa mới được thức ăn no đầy đủ.

"Còn cái đuôi của anh ý nữa." Cậu lại lạu bạu tiếp, "anh vẫn tập bơi rất rất lâu rất rất lâu, lâu đến mức độ cái đuôi cũng trở thành nhức nhối không còn cả."

Minh Nguyệt sở hữu cảm hứng như bản thân đang được rủ trẻ em con cái vậy: "anh còn tồn tại đuôi nữa à?"

"Tất nhiên rồi, tiên cá sao hoàn toàn có thể không tồn tại đuôi chứ!" Chu Tự Hằng tiếng nói sục sôi, một giây sau lại buồn buồn chán nói: "Đuôi của anh ý gold color, đặc biệt rất đẹp, tuy nhiên vì như thế tập bơi đi tìm kiếm em nên đã biết thành tróc thật nhiều vảy, không thể vạc sáng sủa được nữa."

Trong đầu Minh Nguyệt đột hình thành hình hình ảnh một cậu bé bỏng con cái đang được ôm cái đuôi khóc rộng lớn.

cô bé bỏng nghe đoạn cơn mơ này, cảm nhận thấy tương đối áy náy.

"Vậy nhằm em tẩm quất cái đuôi mang đến anh nha?" Minh Nguyệt thăm hỏi dò xét.

Đợi mãi mới nhất nghe được câu này!!

Chu thiếu thốn gia "Ừ" một giờ đồng hồ, nhì chân gác lên, trầm trồ miễn chống nói: "Em xoa cút."

Cậu khoác một cây đen thui, coi ko phù hợp với cái ghế blue color nhạt nhẽo mang đến lắm, chân thì nhiều năm, cái sofa nhỏphòng Minh Nguyệt trọn vẹn ko thể tiêu thụ được.

Minh Nguyệt chiều theo dõi ý Chu Tự Hằng, bắt bóp chân mang đến cậu.

Chu thiếu thốn gia khoái chí lắm, cái đuôi cá như mong muốn quẫy tung lớp bọt do nước tạo ra lên rồi.

Trong lòng cậu quả tình đang được sướng bị tiêu diệt người, hận ko thể đấm nhì cái lên phía trên mặt khu đất, tuy nhiên bề ngoài thì vẫn trầm trồ buồn phiền tổn thất hứng.Song thực sự đặc biệt khó khăn nhưng mà nhịn được, nhất là lúc bàn tay Minh Nguyệt một vừa hai phải xoa một vừa hai phải đấm mang đến cậu, cậu vẫn đặc biệt mong muốn mỉm cười.

Vì nhằm tủ vết biểu tình bên trên khuôn mặt, Chu Tự Hằng ngay lập tức cố lấy cái gối ôm sau sống lưng, tủ kín mặt mày bản thân lại.

Chiếc gối ôm gold color nhạt nhẽo, bên trên thêu hoa moi red color, Chu Tự Hằng ngửi thấy thật nhiều mùi hương mùi hương, vô cùng thỏa mãn nhu cầu.

Đây là chống của Minh Nguyệt, điểm tiềm ẩn tương đối thở của cô ấy bé bỏng, nhiều phần đồ vật là color hồng của hoa moi, vị trí trung tâm là cái chóng công chúa, điểm nhưng mà hằng ngày cô bé bỏng chui kể từ vô chăn rời khỏi, cho tới tối cái kéo chăn cút ngủ.

không biết khi ngủ Minh Nguyệt coi thế nào nhỉ?

Rất ngoan ngoãn ngoãn ở yên ổn, Hay những tinh nghịch đá chăn? Nằm ngửa Hay những ở nghiêng tương tự cậu?

Hầu kết Chu Tự Hằng khẽ lắc, không đủ can đảm nghĩ về tiếp nữa.

hiện giờ cậu tựa như một thiếu thốn gia đang được ở thưởng thức, cạnh bên là 1 trong tè tỳ nữ giới xinh rất đẹp hấp dẫn bị cậu chống bức bắt tẩm quất chân.

Xem thêm: đạo tình truyện full

Lúc này tè tỳ nữ giới nữ tính hỏi: "Cái đuôi này nhiều năm từng nào vậy?"Cậu thiếu thốn gia ko chịu đựng nổi sự hấp dẫn của tè tỳ nữ giới, ngay lập tức kéo tay nường bỏ trên hông mình: "Bắt đầu kể từ điểm này."

Tay Minh Nguyệt đặc biệt mượt, thời điểm này đang được nhằm bên trên hông cậu, lớp vải vóc áo mỏng dính ko thể ngăn được tương đối rét kể từ đôi tay ấy.

cô bé bỏng không thích bị cậu bắt vì vậy, hoặc tự vượt lên trên thẹn thò thùng nên nhanh chóng rút tay rời khỏi.

Nhưng so với Chu Tự Hằng nhưng mà phát biểu thì phía trên trái khoáy thực là 1 trong nỗi nhức và lắng đọng.

Minh Nguyệt sở hữu mái đầu đen thui và song môi đỏ ửng mọng, rất đẹp biết từng nào.

Chu Tự Hằng khẽ liếm môi.

Hình như cậu...sở hữu một ít...không...Là thật nhiều...xúc cảm đang được tăng trào...

Cổ họng như bị lửa thiêu châm, yết hầu lắc lắc, cậu bồn chồn thả tay cô bé bỏng rời khỏi, tiện tay cố lấy bình trà bên trên bàn rồi xối rời khỏi chén.

Khẽ liếc trộm phản xạ của Minh Nguyệt, nhường nhịn như vô nháy đôi mắt cô bé bỏng đã biết thành ngừng hoạt động rồi.

không hề động đậy.

một khi lâu sau, Minh Nguyệt mới nhất đột ngột chạy rời khỏi điểm thảm trước bàn trà, nói: "Em xếp tư trang phía trên." Rồi ngồi phệt xuống cấp ăn mặc quần áo.

Gấp ăn mặc quần áo...

Sáng ban mai tiếp tục tách cút...

Chu thiếu thốn gia lại ko vui sướng rồi, cậu ôm gối có được một chân, cũng ngồi phệt xuống đất: "Ngày mai anh hoàn toàn có thể đitiễn em không?"

Minh Nguyệt ko nỡ đập hư đốn sự chờ mong của Chu Tự Hằng, vẫn nên phát biểu thật: "Bố em sẽgiật đứt tóc của anh ý tổn thất." Minh Đại Xuyên tuy rằng phát biểu là đồng ý chuyện phụ nữ sở hữu chúng ta trai, tuy nhiên ko Tức là hắn đồng ý đứa bạn trai cơ của con cái.

Nhất là lúc đứa bạn trai này lại là Chu thiếu thốn gia, người nhưng mà Minh Đại Xuyên luôn luôn không thực sự đón nhận.

Chu Tự Hằng đau xót vô nằm trong, sống lưng cong lại, cằm kháng lên đầu gối.

Minh Nguyệt cấp gọn gàng ăn mặc quần áo, phân loại rồi xếp tức thì ngắn ngủi vô vali.

Chu Tự Hằng nổi lên ý xấu xa, Minh Nguyệt cứ xếp được cái áo này vô vali là cậu lại tức thì ngay tức thì cố rời khỏi rồi ném cút.

Biết là cậu lại chính thức giở cái tính bá đạo rời khỏi rồi, vì vậy Minh Nguyệt cũng ko trách cứ móc.

Tốc phỏng cấp ăn mặc quần áo của cô ấy bé bỏng ko thể nhanh chóng vị vận tốc ném ăn mặc quần áo của cậu, nhưng mà cứ từng thứ tự cậu cố cái áo này lên là lại nên cảm thán một câu.

Bắt được cái áo lông, cậu phanh rời khỏi coi, nói: "Mềm vượt lên trên."

Bắt được cái áo khoác bên ngoài, cậu lại xoay trước sau nhắm nhía, nói: "Đẹp đấy."

Bắt được cái quần, cậu lại ướm lên chân bản thân đo, chê bai: "Ngắn thế."

Bắt được cái áo sơ-mi, cậu cũng nên bình phẩm: "Đẹp."

Đến ở đầu cuối, cậu cố nên cái vỏ hộp đựng áo con của Minh Nguyệt, tò lần phanh rời khỏi, ngay tức thì đập vô đôi mắt bao nhiêu cái áo con white sở hữu thêu hoa lá rất khác nhau.

Mấy ngón tay của Chu Tự Hằng tương đối lập cập lên, vẫn cố lấy thừng áo, giơ lên coi một ít, kế tiếp Review phê bình.

Cậu nói: "Quá nhỏ."

...

...

Rất nhỏ...

cô gái đang được vô tuổi hạc trưởng thành và cứng cáp xấu xa hổ đến mức độ mong muốn độn thổ luôn luôn rồi.

Minh Nguyệt lắc lấy cái áo con vô tay Chu Tự Hằng, kéo cái vỏ hộp bị phanh toang bên dưới chân cậu về, xoay đầu buồn phiền kế tiếp cấp ăn mặc quần áo.

Chỉ là tương đối nhỏ thôi nhưng mà.

Chu Tự Hằng âm thầm nghĩ về, tựa như một trái khoáy moi vậy.

Hai tay cậu trống không láng, vẫn theo dõi bạn dạng năng teo choạng những ngón tay thực hiện động tác tẩm quất, tiếp sau đó nhét nhì tay vô bâu áo.

Cứ như thực hiện thế là hoàn toàn có thể lưu tạo được chút xúc cảm và mùi hương mùi hương vơi nhẹ nhõm vậy.

Tuy Minh Nguyệt ko phát biểu tuy nhiên Chu Tự Hằng cũng biết là cô bé bỏng dỗi rồi, tính cách cô bé bỏng thế này cậu là kẻ làm rõ nhất nhưng mà.

Cậu lê cái mông cho tới, mè nheo cọ cọ cạnh bên Minh Nguyệt.

"Tiểu Nguyệt Lượng." Cậu gọi.

không sở hữu phản xạ.

"Hoa hồng nhỏ."

"..."

"Tiểu tổ tông."

"..."

Chu Tự Hằng thiệt sự không còn cơ hội, ở đầu cuối gọi một tiếng: "Vợ bé bỏng phỏng ơi."

"Em ko nên bà xã bé bỏng phỏng của anh ý." Minh Nguyệt đẩy cậu rời khỏi, "Dù sao thì cũng vẫn chính là bé bỏng, anh cút nơi khác nhưng mà tìm hiểu người này cơ rộng lớn đi!"

"Vậy thìa là Đại Nguyệt Lượng nhé? Hay là hoả hồng lớn? Đại tổ tông?" Chu Tự Hằng lại mon men nhờ vào, "Đừng dỗi nhưng mà."

Minh Nguyệt một vừa hai phải bực tôi vừa hài hước, ở đầu cuối đành lưu giữ mặt mày rét mướt, kế tiếp cấp ăn mặc quần áo.

"Đừng dỗi nữa nhưng mà, Minh cô nương." Cậu tấp vào tai cô bé bỏng phát biểu, "anh biết về sau chắc chắn em tiếp tục tăng trưởng."

nói đoạn, cậu lại ko nhịn được nhưng mà cúi đầu coi trái khoáy moi sữa của cô ấy bé bỏng.

cô bé bỏng đang khoác trên người một chiếc áo lông color xám tro, phần ngực tương đối phù lên chút xíu, vòng eo nhỏ gọn coi vô nằm trong duyên dáng vẻ.

"anh thực sự..." Minh Nguyệt đỏ ửng không còn cả nhì tai, "không biết xấu xa hổ."

"He he." Chu Tự Hằng mỉm cười gật đầu.

Lần này không trở nên Chu Tự Hằng quấy rối nữa nên cô bé bỏng nhanh chóng sửa biên soạn đoạn tư trang, kéo khóa vali lại, cài đặt mật mã mang đến ổ khóa.

Chu Tự Hằng gom cô bé bỏng nhấc vali lên, dựng trực tiếp ở góc cạnh tường.

"anh thiệt sự ko thể cút tiễn đưa em sao?" Cậu vẫn ko không còn hy vọng, lại căn vặn lần tiếp nữa.

"anh chớ cút, em kinh hồn em tiếp tục khóc tổn thất." Minh Nguyệt cúi đầu phát biểu, mái đầu nhiều năm kể từ phía sau sống lưng xòa xuống trước vùng ngực.

Nghe cô bé bỏng phát biểu tiếp tục khóc, Chu Tự Hằng ngay tức thì ko xay buộc nữa.

Cánh tay nhiều năm choạng rời khỏi, ôm gọn gàng cô bé bỏng vô lòng.

Rèm cửa ngõ gold color nhạt nhẽo vẫn ko khép hẳn lại, xuyên thấu qua loa khe hở, hoàn toàn có thể nhìn thấy một đám mây phía chân mây, một ngôi sao sáng và một vầng trăng sáng sủa.

Nhưng toàn bộ đều ko rất đẹp vị vầng trăng nhỏ đang được ở vô ngực cậu thời điểm này.

Chu Tự Hằng sở hữu thật nhiều điều mong muốn phát biểu với cô bé bỏng, tuy nhiên ở đầu cuối lại nhịn xuống.

Cuối nằm trong cậu thở nhẹ nhõm vô tai cô bé bỏng, nói: "Ở vị trí kia còn nếu không ngủ được thì cứ gọi mang đến anh, anh sẽluôn tháo máy ngóng em."

Dù sở hữu chênh nghiêng múi giờ cút chăng nữa.

Minh Nguyệt lòng nặng trĩu trữu đáp: "Vâng ạ."

*

Mùa xuân trong năm này, so với Chu Tự Hằng nhưng mà phát biểu thì trọn vẹn khác lạ.

một là cũng chính vì Tiểu Nguyệt Lượng của cậu cút quốc tế rồi, khi ghi nhớ cô bé bỏng cậu cũng chỉ với cơ hội ngấc đầu coi trăng thôi.

Hai là mái ấm gia đình nhỏ của cậu và Chu Xung vẫn được thêm một người, Tô Tri Song.

Dường như việc làm của Tô Tri Song đặc biệt vất vả, vì vậy cô luôn luôn nên dạt dẹo bên phía ngoài, còn bận hơn hết viên trưởng Bạch tía của Bạch Dương nữa, mãi đến tới tận tối 30 vừa mới được ngủ, thứ tự trước tiên cô dỡ song giầy gót cao black color lịch thiệp của tôi rời khỏi, phi vào cửa ngõ mái ấm chúng ta Chu.

cô đặc biệt biết phương pháp đối xử, ko thực hiện rời khỏi vẻ thân thuộc quen thuộc nhưng mà bắt chuyện với Chu Tự Hằng, cũng ko khi nào lấy lòng Chu Xung.

Chỉ yên ắng bưng chén bát, nằm trong ăn một giở cơm trắng với nhì tía con cái chúng ta Chu nhưng mà thôi.

cô tương tự bầu không khí, sở hữu cảm hứng như ko tồn bên trên vậy.

cô để ý coi TV, coi không còn lịch trình xin chào năm mới tết đến, vô cùng triệu tập, ko hề tách đôi mắt.Chu Tự Hằng thì ko quí coi bao nhiêu lịch trình thời điểm cuối năm, cậu và Minh Nguyệt thủ thỉ qua loa điện thoại cảm ứng, nằm trong chúc nhau năm mới tết đến sung sướng.

Ngày bữa sau, Chu Tự Hằng cảm nhận được nhì bao mừng tuổi.

một cái của Chu Xung, một chiếc của Tô Tri Song.

"Chúc cậu năm mới tết đến học hành đảm bảo chất lượng." Tô Tri Song phát biểu điều chúc rồi đưa bao mừng tuổi đựng 888 đồng vô cơ.

Chu Xung trừng đôi mắt rít một tương đối dung dịch, mang đến Chu Tự Hằng 8888 đồng.

Chuyện học hành so với Chu Tự Hằng chả không giống gì cái rắm, trong năm này điểm ganh đua của cậu đặc biệt tầm thường, xếp thứ hạng kể từ bên dưới lên.Lúc giấy má thông tin đưa tới tay Chu Xung, hắn sửng oi đến mức độ cắm đứt cả điếu dung dịch, tuy nhiên Tô Tri Song thì chỉ yên ắng ko phát biểu, cũng không tồn tại vẻ gì là tức dỗi.

Chu Tự Hằng Review Tô Tri Song: "Lòng dạ rạm sâu sắc thiệt đấy."

Chu Xung cũng đồng ý: "Đúng là tương đối sở hữu tâm cơ."

Năm ni, người vui sướng nhất đó là Bạch Dương.

Điểm ganh đua của cậu nên phát biểu là cực tốt từ xưa đến giờ, một vạc tăng nhì trăm hạng, viên trưởng Bạch không thể nguyên nhân gì nhằm bắt cậu tách cân nặng, chỉ đành buồn phiền thường ngày nấu nướng thịt kho tàu mang đến nam nhi ăn.Vợ của viên trưởng Bạch thì sung sướng rời khỏi mặt mày, bắt gặp ai ai cũng huyênh hoang là con cái tôi mùa này ganh đua rất tuyệt.

Dê rộng lớn vui sướng đến mức độ mong muốn cất cánh lên.

Cậu lấy tấm hình Mạnh Bồng Bồng được dán bên trên bảng vàng xuống, bỏ trên bàn thờ tổ tiên thần, sau này lại đem tới nhằm ở đầu chóng, trước lúc cút ngủ đều luôn ghi nhớ bái một chiếc, thậm chí là còn mong muốn kính mộtnén nhang.

Lúc Chu Tự Hằng hiểu rằng chuyện này thì mỉm cười nhức không còn cả thắt sống lưng.

"Mạnh Bồng Bồng còn ko bị tiêu diệt nhưng mà ngươi lại thực hiện thế, sở hữu không giống này rủa người tao không?"

Bạch Dương nghe vậy mới nhất biết là ko đảm bảo chất lượng, ngay tức thì dập tắt nến và mùi hương cút.

Chu Tự Hằng đặc biệt ghi nhớ cô bé bỏng thanh mai Minh Nguyệt của tôi.

Mới chỉ ngay gần nửa mon thôi, ấy vậy nhưng mà Chu Tự Hằng vẫn đặc biệt ghi nhớ đặc biệt ghi nhớ, ngày nghĩ về tối nghĩ về, trong cả vô mơ cũng nghĩ về luôn luôn.

Minh Nguyệt theo dõi nghề giáo múa nằm trong vũ đoàn nhập cuộc màn trình diễn ở châu Âu, thời nay cô bé bỏng cũng vất vả, bận tập dượt múa, bận tập dượt trình diễn xuất, tuy nhiên bận hơn hết là từng tối đều nên gọi một cuộc điện thoại cảm ứng mang đến Chu Tự Hằng.

Trong vũ đoàn thì Minh Nguyệt là kẻ nhỏ tuổi hạc nhất, cũng chính là người xinh đẹp tuyệt vời nhất, Chu Tự Hằng không ngại nghĩ về điều gì không giống, chỉ băn khoăn Minh Nguyệt sẽ ảnh hưởng bao nhiêu thằng quỷ tây nhằm đôi mắt cho tới thôi.

Xem thêm: ngự nữ tâm kinh

Mà chuyện cậu ngày tối phiền lòng ấy, trước một tuần Khi kết đốc kì ngủ tấp nập vẫn thiệt sự trở nên hiệnthực.

Minh Nguyệt gọi năng lượng điện mang đến cậu, ngắc ngứ nói: "Chu Chu, nếu mà...sở hữu một người nam nhi theo dõi xua đuổi em thìphải thực hiện sao?"

Chu Tự Hằng vô nằm trong phiền óc, cậu đem tay bứt tóc, hung hãn nói: "anh tiếp tục ngáng chân nó mang đến nó trượt bị tiêu diệt luôn!"