chồng yêu khó chiều

Đêm ni Tô Noãn Cẩn ngủ ko ngon, giật thột tỉnh giấc bao nhiêu phiên, những cảnh tượng sắc tố hiện thị nhập đầu như 1 cơn mơ nhiều năm ko kết quả cuối cùng.

Hình hình ảnh nhập nằm mê lẹo vá nên cô ko thể thâu tóm được.
Khi cô tỉnh lại được xem là sáng sau, rèm hành lang cửa số dày và nặng nề chắn tia nắng mặt mày trời nên căn chống không sáng quá.

Bạn đang xem: chồng yêu khó chiều

Cô xoay đầu lại thì thấy anh vừa vặn tỉnh táo, đang được tựa nhập đầu chóng, khóe mồm tương đối nhếch, rõ rệt tâm lý rất tuyệt, hai con mắt đen thui nhánh ánh nước khiến cho anh êm ả dịu dàng rộng lớn, song lông mi giãn nở ra vì thế hạnh phúc.

Khi bóng hình anh mất tích ở cửa ngõ, Tô Noãn Cẩn thay cho gối đầu ném mạnh về phía cửa ngõ, cái gối trượt dần dần xuống khu đất.
Đó là ck của cô ấy – Trì Ý Nam, anh hùng không một ai ko biết ở thành phố Hồ Chí Minh S.

Anh là cậu công ty tiếng vang lẫy lừng, là con cháu trai có một không hai của Đại tướng tá Trì và đàn ông có một không hai của Ủy viên Chính trị Trì.

Xuất thân ái hiển hách là bệ hứng cho việc nghiệp của anh ý, sự mưu trí và tươi tắn khiến cho anh đạt được trở nên tựu bên trên thương ngôi trường kể từ lúc còn con trẻ.
Thành phố S sở hữu câu nói: Muốn nhập giới BDS thì cần kết uỷ thác với Trì Ý Nam, còn nếu như không chớ hòng mơ tưởng.

Anh là loại người giây trước nâng ly mỉm cười rằng với các bạn, giây sau tiếp tục trở mặt mày như thù địch, tính cách xấu xí.

Cô tiếp tục cảm biến rõ rệt điều này sau khoản thời gian kết duyên được phụ vương năm.
Tô Noãn Cẩn nom chằm chằm đèn thủy tinh ma bên trên xà nhà tuy nhiên suy tư.

Cửa ngỏ đi ra, anh quấn khăn bước cho tới.

Cơ thể anh rắn chắc chắn, một tay thay cho khăn tắm ướt át,ướt đẫm nhẹp, thấy gối đầu bên dưới khu đất thì yên lặng nhặt rồi dặt lên chóng.
"Noãn Cẩn, dậy lên đường." Giong Trì Ý Nam sau khoản thời gian tỉnh dậy khàn rộng lớn thông thường, anh vén ngăn, cô vội vã vàng đè lại:

"Em mong muốn ngủ tăng lát nữa."
"Tối qua chuyện tiếp tục khiến cho em mệt rũ rời rồi."
Nụ mỉm cười thực hiện lồng ngực lúc lắc lên.

Cô biết tối qua chuyện anh ko say, rõ rệt là cố ý, vật dụng nam nhi âm hiểm xảo trá.

Cô lưu giữ chặt chân ko buông, nếu như ánh nhìn hoàn toàn có thể gϊếŧ người thì anh đã trở nên cô gϊếŧ không thể miếng giáp.
"Hôm ni cần về Tĩnh Viên, em còn nửa giờ đồng hồ thôi." Trì Ý Nam rảnh rỗi nhã nom đồng hồ thời trang treo tay, đứng ở đầu chóng hờ hững nom cô luýnh quýnh thủ công.
Tô Noãn Cẩn vội vã vàng phin nhập phòng tắm, thậm chí còn còn ko kịp người sử dụng sữa tắm cô mến nhất, chỉ mong muốn dọn dẹp vệ sinh nhanh gọn lẹ.

Hơi giá buốt phả nhập mặt mày, trước đôi mắt mơ hồ nước, cô vệ sinh tương đối nước bên trên gương.

Trong gương là một trong khuôn mặt con trẻ tuổi hạc, không thực sự xinh đẹp mắt, trán rộng lớn, hai con mắt đen thui láy, mũi vênh, song môi đỏ hỏn rạm mím chặt vì thế ko hí hửng.

Tô Noãn Cẩn mỉm cười với cô nàng nhập gương, mặt mày má xuất hiện tại nhị lúm đồng xu tiền khiến cho khuôn mặt cô trở thành sống động rộng lớn.

Cô biết bản thân mỉm cười lên là đẹp tuyệt vời nhất, người bại liệt cũng rằng vậy, nên cho dù trở ngại bao nhiêu cô vẫn mỉm cười, đơn thuần sau đây ko thể mỉm cười nổi nữa.
Lúc Tô Noãn Cẩn ra đi thì Trì Y Nam tiếp tục đem vật dụng chỉnh tề ngồi bên trên chóng, vẫy tay với cô.
Cô tương đối khựng lại, tuy nhiên ở đầu cuối vẫn cho tới điểm anh.
Hôm ni chắc hẳn rằng Trì Ý Nam tiếp tục nốc khuyết điểm dung dịch, thế tuy nhiên anh lại tự động tay sấy tóc mang lại cô.

Trước giờ chỉ mất cô sấy tóc mang lại anh thôi.

Bàn tay anh xuyên qua chuyện làn tóc đen thui nhiều năm, lướt qua chuyện domain authority đầu, một dòng sản phẩm năng lượng điện vừa vặn thân thuộc vừa vặn xa vời kỳ lạ ập cho tới.

Cơ thể Tô Noãn Cẩn căng cứng, nhị tay lẹo sau sống lưng, rõ rệt ko trải nghiệm tuy nhiên như bị dằn lặt vặt.

Cô ngấc đầu nom anh thì thấy anh đang được mỉm cười, ánh nhìn chuyên nghiệp chú như ko cần đang được sấy tóc tuy nhiên đang được phẫu thuật óc.

Cô suy nghĩ thế thì tảo mạnh đầu lại.
Tóc trượt ngoài tay, đuôi tóc quất nhập mặt mày anh nhức nhối.

Xem thêm: đọc truyện full ngôn tình

Nụ mỉm cười của Trì Ý Nam dần dần mất tích, hai con mắt đen thui láy thâm thúy như đại dương.

Lần trước tiên ở công cộng sau khoản thời gian kết duyên cô tiếp tục cảm nhận thấy hai con mắt anh là hồ nước nước thâm thúy ngàn thước.

Thấy sắc mặt mày anh thay cho thay đổi, Tô Noãn Cẩn nhanh gọn lẹ lấy máy sấy tóc kể từ tay anh nhằm tự động sấy tóc, tiếng động vù vù vang lên nhập buồng nghỉ.
Trước phía trên người rộng lớn đều rằng Tô Noãn Cẩn mưu trí, thời gian nhanh nhẹn, tuy nhiên ngẫm lại cô ko hề thấy bản thân mưu trí, tối thiểu cô đặc biệt ngu ngốc Khi kết duyên với Trì Ý Nam.

Tính tình Trì Ý Nam không dễ chịu, ai thực hiện trái ngược ý anh tiếp tục bị tiêu diệt.
Đến giờ cô vẫn ko học tập được cơ hội thuận bám theo ý anh nên chịu đựng gian khổ cũng chính là xứng đáng đời.
Hai tối ngủ ko ngon nên hốc đôi mắt sở hữu quầng rạm.

Cô tấn công một lóp kem nền mỏng manh, thậm chí còn còn cần người sử dụng kem phủ yếu điểm rồi make up nhẹ dịu.

Cô cho tới chống cất đồ lựa chọn ăn mặc quần áo, anh đang được cúi người tìm hiểu cái gì bại liệt bên phía trong.
"Em sở hữu thấy cái cà vạt sọc kẻ đỏ hỏn không?"
Bình thông thường đều bởi dì Tuyết chăm sóc việc mái ấm nên cô ko biết thiệt.

Cô thay cho một chiếc cà vạt chấm giọt bi greed color dương, bỏ lên trên áo sơ-mi anh: "Cái này cũng đẹp mắt."
"Vậy à?" Dĩ nhiên anh ko tin tưởng, cô rằng nhiều cũng có hại, khó khăn ai hoàn toàn có thể thay cho thay đổi tâm lý của Trì Ý Nam, cô chỉ thể hiện kiến nghị mang lại anh thôi.
"Thắt lên đi"
Vẫn là tiếng nói giá rét ấy, Tô Noãn Cẩn ko hề bởi dự tuy nhiên thắt nút đẹp tươi mang lại anh.

Trì Ý Nam ôm eo cô kéo lại sát bản thân, thơm mạnh một chiếc lên môi cô, vừa vặn như trừng trị, vừa qua nuông chiều.
Cô lựa chọn một cái váy đen thui phối với song giầy gót cao đen thui, thay cho túi rồi ra phía bên ngoài nằm trong anh.

Đồng hồ nước tiếp tục điểm 10 giờ.
Tại Tĩnh Viên.
Trì Ý Nam tài xế đặc biệt vững vàng, trọn vẹn trái ngược ngược với tính cơ hội của anh ý.

Xe giới hạn ở phía bên ngoài Tĩnh Viên, nhị người gác cổng tức thời xin chào bọn họ.

Xe lên đường nhập Tĩnh Viên.
Tĩnh Viên là mái ấm tổ trong phòng bọn họ Trì, sở hữu cây cỏ xanh xao mướt, nghe rằng từng là phủ đệ của vị vương vãi gia này bại liệt, sở hữu lịch sử vẻ vang nhiều năm.

Hằng năm mái ấm bọn họ Trì tiếp tục tu sửa lại, phối hợp hợp lý thân ái cổ xưa và hiện tại dại dột.
Xe lên đường bên trên tuyến phố nhỏ, ở đầu cuối giới hạn bên dưới cây hải lối.

Trì Ý Nam xuống xe cộ rồi trả tay đi ra với cô.

Cô tương đối bởi dự rồi đặt điều tay lên, bị anh kéo xuống xe cộ.
Tĩnh Viên đặc biệt đẹp mắt, cho dù giờ đây tiếp tục sát cuối hè tuy nhiên rừng hoa vẫn rực rõ rệt.

Chiếc ghế chao White thấp thông thoáng nhập sắc xanh xao xanh tươi và sắc hoa.

Cô lên đường sóng vai với anh bên trên tuyến phố lát đá, ngấc đầu nom sườn mặt mày tinh tế và sắc sảo và cái cằm hoàn thiện của anh ý.

Trì Ý Nam đặc biệt cao, cô lên đường giầy gót cao tuy nhiên chỉ cho tới mồm anh, nếu di chuyển giầy nhằm vì thế thì sẽ càng không tồn tại khí thế.
Xa xa vời tiếp tục thấy nhị người đang được đứng ở cửa ngõ, là vệ sĩ của ông cụ Trì, thời hạn bọn họ trong nhà bọn họ Trì còn lâu rộng lớn cô.

Cô thay cho đá quý bên trên tay rồi tiếp cận của nằm trong anh.
Sau Khi phi vào của, cô đó là con cái dâu mái ấm bọn họ Trì, từng điều rằng hành vi đều thay mặt mang lại con cái dâu mái ấm bọn họ.
Trong phòng tiếp khách đơn giản và giản dị tuy nhiên lịch sự và trang nhã, u ck cô - bà Cố Tuệ Như đang được ngồi bên trên sofa thêu thùa, nghe giờ đồng hồ thì quan sát về phía cửa ngõ.
"Mẹ, bọn con cái về rồi."
Tô Noãn Cẩn buông tay Trì Ý Nam đi ra cho tới ngồi cạnh Cố Tuệ Như, thay cho tranh ảnh bà đang được thêu: "Nhanh vì vậy tuy nhiên u tiếp tục thêu hoàn thành rồi ạ?"
"Nhanh gì chứ, tiếp tục một mon rưỡi rồi bao nhiêu đứa ko về." Cố Tuệ Như tức phẫn uất, bà tiếp tục rộng lớn năm mươi tuy nhiên vì thế sinh sống thư nhàn suиɠ sướиɠ và được đỡ đần chất lượng nên nom bà chỉ như phụ vương mươi bao nhiêu tuổi hạc.

Bà gọi người chung việc chấm trà bên trên bàn rồi cho tới chống sách gọi Trì Hùng Thiên.
"Bố cũng trong nhà ạ?"
Tô Noãn Cẩn khá bất thần, phụ vương ck cô sở hữu chức vị cần thiết nên hiếm khi trong nhà, đa số thời hạn ông đều thao tác làm việc phía bên ngoài.

Xem thêm: sông ngầm trường minh

Trì Ý Nam lười biếng,lười nhác biếng tựa nhập sofa, một tay đem lên sống lưng cô, ghé sát nhập tai cô: "Bố thương em nhất, đặc biệt hí hửng nhỉ?"
“Đúng là đặc biệt hí hửng.”
Ở mái ấm bọn họ Trì, phụ vương ck Trì Hùng Thiên thương con cái dâu nhát.

Khi bọn họ vừa vặn kết duyên, ông cụ ở viện chăm sóc lão, u ck Cố Tuệ Như hầu hết chẳng lúc nào hạnh phúc với cô, cho dù là lúc này thì thân ái nhị người vẫn đang còn khoảng cách, chỉ mất phụ vương ck tiếp tục coi cô như đàn bà nuôi ngay lập tức từ trên đầu, thực hiện điểm tựa mang lại cô trước mặt mày Trì Ý Nam.

Không chỉ Trì Hùng Thiên thương cô tuy nhiên ông cụ Trì sau khoản thời gian về bên kể từ viện chăm sóc lão với chất lượng với cô, thiệt lòng coi cô như con cháu dâu, còn từng trừng trị Trì Ý Nam một phiên.