chiến thần xuất kích truyện full

Chương 747: Đưa quan toà xuống trước đi

Chu Cương ko phản kháng lại chính vì anh tao biết, nếu mà anh tao phản kháng thì vô cùng rất có thể có khả năng sẽ bị hạ gục bên trên điểm.

Bạn đang xem: chiến thần xuất kích truyện full

Trong tay Giang Cung Tuấn sở hữu hình lần, anh với quyền chi phí trảm hậu tấu.

Chu Cương lựa lựa chọn thỏa hiệp.

Anh tao tin cẩn rằng thông tin sẽ tiến hành truyền rằng vô cùng thời gian nhanh, đến thời điểm bại sẽ sở hữu được người cho tới cứu giúp anh tao thôi.

Bởi vì thế, người đàng sau anh tao, vô cùng ko được chấp nhận Giang Cung Tuấn tấn công vỡ sự thăng bằng này.

Sau khi Giang Cung Tuấn bắt được người, anh ko lựa chọn con quay quay trở lại quân khu vực tuy nhiên là thẳng chuồn trực tiếp cho tới Hình Điện. Anh ấn định thẩm tra Chu Cương xuyên suốt tối, trước lúc ấn định tội, nếu như sau khoản thời gian xét xử nên xử phun, vậy thì giết thịt trước chuồn.

Anh ham muốn coi coi, sau khoản thời gian giết thịt Chu Cương, rất có thể phát sinh chuyện gì được nữa.

Ai dám nhảy đi ra trên đây, anh tiếp tục giết thịt người.

Ngay khi Giang Cung Tuấn fake Chu Cương cho tới Hình Điện.

Thủ đô, ở vùng ngoài thành phố, tứ thích hợp viện này bại.

Đây là điểm ở của Âu Dương Lãng bên trên thủ đô.

Nơi ông tao ở được canh chống vô cùng nghiêm nhặt.

Bên ngoài Sảnh, toàn bộ đều là một trong vài ba võ fake trấn thủ được võ trang rất đầy đủ.

Trong phòng tiếp khách Âu Dương Lãng ngồi bên trên ghế sô trộn.

Trong phòng tiếp khách còn tồn tại những người dân không giống nữa.

Giờ phút này, với người của Cổ Môn đang được bẩm báo lại tình hình.

“Môn mái ấm, với thông tin vừa mới được truyền cho tới, người tuy nhiên Giang Cung Tuấn dẫn binh chuồn bắt đó là Chu Cương, đó là tướng mạo quân phụ vương sao của Trạch Tây Cương cho tới điểm Quận Xích Diễm.”

Sau lúc nghe đến thấy người bị tóm gọn đó là Chu Cương, Âu Dương Lãng cười cợt, ông tao nói: “Mặc kệ, cứ nhằm Giang Cung Tuấn tạo nên mức độ nghiền chuồn, rất tốt là hủy hoại không còn toàn cỗ nhân viên cấp dưới của thương hội Đại Đông luôn luôn chuồn, như thế thì tôi rất có thể ngồi yên lặng tuy nhiên ngư ông đắc lợi rồi.”

“Thưa ngài, tính năng này chỉ e là ko quí hợp”. Ngồi đối lập Âu Dương Lãng là một trong ông già nua.

Ông tao nhìn qua chuyện khoảng tầm rộng lớn bảy mươi tuổi tác, đem áo nhiều năm màu sắc xám, tóc lưu giữ nhiều năm theo phong cách phục cổ, còn tồn tại một chòm râu thiệt nhiều năm.

Ông tao vuốt vuốt chòm râu, vẻ mặt mũi lộ vẻ túng hiểm, ông tao nói: “Không thể nhằm Giang Cung Tuấn hành vi, ko thể nhằm Giang Cung Tuấn ngỏ thông thường này trước được. Nếu giờ đây tuy nhiên cậu tao đi ra tay, vậy thì tiếp sau, hành vi của cậu tao cũng rộng lớn lắm, tất cả chúng ta sẽ phải ngăn cản”

Âu Dương Lãng nhìn người rỉ tai, ông tao hỏi: “Ông nghĩ về thế nào?”

Ông tao đem áo nhiều năm màu sắc xám, tóc lưu giữ nhiều năm theo phong cách phục cổ là nối tiếp sĩ lân cận Âu Dương Lãng.

Ông tao thương hiệu là Gia Cát Nhị, là hậu nhân của Gia Cát Lượng.

Gia Cát Nhị tâm trí, ông tao nói: “Giang Cung Tuấn ham muốn thực hiện đồ vật gi, toàn bộ người xem đều hiểu rõ trong trái tim cả. Cậu tao không chỉ là là người địch của tất cả chúng ta, tuy nhiên cậu tao cũng là người địch của thương hội Đại Đông, giờ đây thương hội Đại Đông ngầm đồng ý mang đến Giang Cung Tuấn tồn bên trên, là ham muốn tận dụng Giang Cung Tuấn nhằm thăng bằng tất cả chúng ta.”

“Nhưng Giang Cung Tuấn lại ko biết vô đám nhân viên cấp dưới ở thủ đô, người này là kẻ của tất cả chúng ta, người này là kẻ của thương hội Đại Đông. Cậu tao đi ra tay là sẽ không còn phân tách bè phái, chỉ việc cậu tao nhận định rằng người bại xứng đáng bị tiêu diệt, nên xuống đài thì đều tiếp tục không còn không còn, đều tiếp tục xuống đài”

“Cho nên, sẽ phải ngăn ngừa, ko thể khiến cho Giang Cung Tuấn ngỏ thông thường này được”

Trong thần sắc của Âu Dương Lãng đem theo đòi một tia dừng trọng.

Ông tao tâm trí rồi nói: “Người Giang Cung Tuấn động cũng ko nên là kẻ của tất cả chúng ta, trong thời điểm tạm thời ko cần thiết nhằm ý cho tới. Bây giờ tất cả chúng ta cứ đợi chuồn, coi xem thương hội Đại Đông mặt mũi bại tiếp tục phản kích như vậy nào”

Gia Cát Nhị cũng tâm trí một thời gian, tiếp sau đó ông tao mới nhất nói: “Như vậy cũng rất được, coi nối tiếp sách ứng đối của Jersey tiếp tục giải quyết và xử lý phiền toái này như vậy nào”

Âu Dương Lãng đang được biết đứa ở đàng sau Giang Cung Tuấn, ông tao lựa lựa chọn ko đi ra tay.

Ởmột điền trang song lập ở đế đô.

Vị trí của điền trang này còn có khá hẻo lánh.

Ở vô điền trang hẻo lánh đó lại với rất nhiều người.

Giờ phút này, vô một gian giảo chống.

“Ngài thiệt sự nhằm tùy ý thương hiệu nhóc Giang Cung Tuấn bại càn quấy sao?” Một thanh âm vang lên.

Người lên giờ đó là một ông già nua đang được rộng lớn tuổi tác.

Ông tao là kẻ hàng đầu vô tứ đại cao thủ bên dưới trướng Jersey, Thiên. Cũng là kẻ độc nhất còn tồn bên trên vô tứ đại cao thủ.

Jersey đứng ở trước một tranh ảnh, vô tay ông tao tóm một ly trà, ông tao nhìn tranh ảnh cảnh tô thủy ở phía đằng trước, thản nhiên nói: “Tên nhóc Giang Cung Tuần này, sự xuất hiện nay của cậu tao vốn liếng là vì thế tấn công vỡ sự thăng bằng thời điểm hiện tại, nghiền những gia tộc cổ võ rộng lớn, những trường phái cổ võ ra phía bên ngoài, khiến cho bọn họ lựa lựa chọn trận doanh, nghiền buộc bọn họ đứng trở nên hàng”

Thiên nói: “Tình hình giờ đây cơ phiên bản là đang được sáng sủa tỏ rồi, thương hiệu nhóc này đang được không hề gía trị tận dụng nữa. Nếu còn khiến cho cậu tao nổi loạn nữa thì tất cả chúng ta tiếp tục tổn thất vô cùng u ám.”

Jersey khá giới hạn tay, ông tao nói: “Đừng nóng bức ruột, còn nên tận dụng thương hiệu nhóc này nhằm ứng phó với Cổ Môn nữa. Âu Dương Lãng cũng ko nên dễ dàng ứng phó như thế, thể lực tuy nhiên Cổ Môn nhằm lại, ko nên dễ dàng và đơn giản ứng phó. Nếu quyết tử bao nhiêu người, rất có thể thực hiện Cổ Môn tan tung, vậy thì sự quyết tử này cũng xứng đáng giá”

Các hero ở mọi nơi đều đang được nghịch ngợm cờ, đều đang được suy luận tâm tư tình cảm của đối phương.

Cổ Môn ko đi ra tay.

Xem thêm: nữ vương trà xanh ở thập niên 70

Jersey đứng đầu thương hội Đại Đông cũng ko đi ra tay.

Giang Cung Tuấn fake Chu Cương xuất hiện nay ở Hình Điện vô cùng tiện lợi.

Chu Cương bị đè xuống xe cộ.

Nhìn thấy bản thân đang được đứng trước cửa ngõ Hình năng lượng điện, anh tao khá luýnh quýnh, anh tao vội vã vàng kêu lên: “Giang Cung Tuấn, ngươi ham muốn thực hiện đồ vật gi, ngươi ham muốn thực hiện đồ vật gi hả?”

Giang Cung Tuấn chuồn đằng trước ngừng lại, trở về đàng sau, tiếp cận trước người của Chu Cương, anh tao cười cợt với vẻ giá tiền nhạt: “Đưa ngươi cho tới Hình Điện, ngươi rằng coi tiếp tục thực hiện gì? Nơi này là điểm thường xuyên bịa biệt xét xử những hero rộng lớn, rất có thể cho tới Hình Điện một phen, hẳn là ngươi nên vô cùng kiêu hãnh nhỉ?”

“Xét xử tạo nên, ngươi nghĩ về ngươi là ai hả? Mau thả tạo nên, tạo nên ham muốn gọi điện thoại thông minh, ngày tiết fake điện thoại thông minh mang đến tao, tao ham muốn gọi năng lượng điện thoại” Chu Cương hoảng hãi.

Anh tao biết, còn nếu không gọi điện thoại thông minh cầu cứu giúp, nếu như tiến bộ vô phía bên trong Hình Điện, sau khoản thời gian bị kết tội, vậy thì tiếp tục không hề kịp nữa rồi.

“Gọi điện thoại thông minh, gọi điện thoại thông minh mang đến ai? Bây giờ ai rất có thể cứu giúp ngươi được đây?”

Giang Cung Tuấn cười cợt một cơ hội giá tiền nhạt nhẽo, anh tao chợt phân phó: “Đưa vô.”

“Vâng.”

“Buông tạo nên, màu sắc thả tạo nên ra”

“Giang Cung Tuấn, ngươi với biết đứa ở sau sống lưng tạo nên là ai không? Sau sống lưng tạo nên đó là quốc vương vãi của nước Đoan Hùng bại, ngươi dám động tạo nên, ngươi bị tiêu diệt Chắn chắn rồi”

Chu Cương kêu gào không ngừng nghỉ.

Chỉ là Giang Cung Tuấn lại ko thèm nhằm ý cho tới.

Sau khi Chu Cương bị tiến hành vô, Giang Cung Tuấn cũng chuồn vô vào Hình Điện.

“Thiên Soái”

Trước cửa ngõ Hình Đại Điện, với cùng 1 người con trai tầm tứ mươi tuổi tác đứng bại. Ông tao đó là quan toà của Hình Điện.

Tên là Quan Minh Đức.

Triều Dân đã đi vào thông tin mang đến Quan Minh Đức từ xưa rồi, Quan Minh Đức cũng biết cho tới thời điểm ngày hôm nay Giang Cung Tuấn Khải xét xử người bị tóm gọn cho tới xuyên suốt xuyên suốt đêm.

Nhưng sau khoản thời gian bắt gặp người này đó là Chu Cương, trong trái tim ông tao sụp đổ một tầng các giọt mồ hôi.

Ông tao là quan toà, vị thế của ông tao ở nước Đoan Hùng cũng là sự việc tồn bên trên số một trong những hãi.

ở thủ đô cũng rất được coi như là một trong hero rộng lớn. Hơn nữa, ông tao còn là một người của Jersey.

Ông tao là được thương hội Đại Đông một tay đề bạt lên.

“Thiên Soái, cậu đó là lại làm những gì nữa vậy? Chu tướng mạo quân phạm nên chuyện gì tuy nhiên nên xét xử xuyên suốt đêm? Nếu ko thì cứ nhốt lại trước đang được, đợi trời sáng sủa rồi rằng sau?”

Nghe vậy, Giang Cung Tuần liếc đôi mắt nhìn Quan Minh Đức một chiếc.

“Làm sao, ông muốn làm giành thủ thời hạn mang đến Chu Cương hả? Hay là trước lúc xét xử Chu Cương, tôi khảo sát tường tận của ông một ít trước vậy. Nếu ông với yếu tố gì, thì thay đổi vị trí quan toà của ông trước nhé?”

Nghe vậy, Quan Minh Đức hoảng hãi tuy nhiên toát đi ra một tầng các giọt mồ hôi giá tiền, ông tao cười cợt trêu đùa: “Thiên Soái thiệt biết rằng đùa. Vậy tôi chuồn sẵn sàng, tức thời ngỏ cuộc xét xử ngay”

Giang Cung Tuần nhìn Quan Minh Đức tách chuồn, khóe mồm anh nhếch lên, phác hoạ họa lên một ý cười cợt rảnh nhạt nhẽo.

Anh ở thủ đô và được một quãng thời hạn rồi.

Từ sau khoản thời gian phen trước ông Cao nhắn tin tức cura member Cổ Môn mang đến anh, giờ đây anh đang được rất có thể phân biệt được phiên phiến từng một hero rộng lớn của những phe phái rồi.

Bây giờ cả thiên hạ phân thành phụ vương phe phái.

Một là Cổ Môn.

Một kiểu nữa là thương hội Đại đông đúc.

Ba là Vương.

Bây giờ Quan Minh Đức rỉ tai hỗ trợ cho Chu Cương, như thế ông tao chắc chắn là kẻ của thương hội Đại Đông, là kẻ của Jersey.

Tròng đôi mắt anh hòn đảo xung xung quanh, trong trái tim anh đo lường, liệu có phải là nhân thời cơ này fake quan toà của Hình Điện xuống trước, tiếp sau đó bố trí người của tớ thượng vị hay là không.

Như vậy cũng tiện cho chính bản thân mình thao tác làm việc về sau nữa.

Chỉ với điều, trước lúc đi ra tay, vẫn chính là nên kính chào chất vấn với Vương trước một chiếc đang được.

Trong nháy đôi mắt anh lấy điện thoại thông minh đi ra, gọi qua chuyện mang đến Vương.

Gần như thể Vương bắt máy ngay lập tức tức thời.

“Giang Cung Tuấn, chuyện gì thế?”

Xem thêm: trăng tối kỷ nguyên máu

Giang Cung Tuấn cũng rất có thể đoán được, giờ đây với rất nhiều người đang được nhìn chú ý vô anh tao, tuy nhiên lại không tồn tại ai cho tới ngăn ngừa. Anh cũng rất có thể đoán được phiên phiến tâm tư tình cảm của những người dân này rồi.

Anh cười cợt nói: “Vương, tôi cảm nhận thấy quan toà của Hình Điện với yếu tố, giờ đây ông thể hiện 1 phần văn khiếu nại, hạ quan toà xuống trước, rồi tôi bố trí người lên thượng vị”.

“Giang Cung Tuấn, cậu rằng thì dễ dàng, một quan toà sao nói theo một cách khác fake xuống là fake xuống được chứ? Tự cậu ham muốn làm những gì thì cứ thực hiện, chớ với bảo tôi fake ngẫu nhiên văn khiếu nại gì đi ra. Tôi lập văn khiếu nại còn cần thiết bao nhiêu mặt mũi phê duyệt nữa, tính năng này sẽ không còn được trải qua đâu”