bố mẹ giàu có và anh trai lưu lượng hàng đầu cuối cùng cũng tìm thấy tôi

Xem thêm: chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh

Bạn đang xem: bố mẹ giàu có và anh trai lưu lượng hàng đầu cuối cùng cũng tìm thấy tôi

 
Chương 83
 
Lục Bất Du móc rời khỏi đôi mươi tệ: “Không cần thiết chú mang đến, tôi sở hữu tiền! Tôi cần trút tiền mua!”
 
Bản trả ngữ các bạn đang được gọi thuộc sở hữu Lustaveland.com. Nếu độc giả ở trang không giống chứng minh này đó là trang copy không tồn tại sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không còn không thiếu. Mong các bạn hãy xem thêm ở trang chủ yếu mái ấm nhằm gọi được bạn dạng không thiếu nhất na ná cỗ vũ group dịch sở hữu động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.
Chủ sạp gãi đầu: “Cậu này? Tặng không hề ko muốn?”
 
Tên nhóc này sẽ không mưu trí tí này, thương hiệu ngốc được lợi còn ko biết nhận.
 
Lục Vãn tiếp cận, thay cho nhì trái ngược quả cà chua, dầu gì rồi cũng là phụ thuộc vào mặt mũi lấy được.
 
Tại sao ko lấy chứ?
 
Cô đón lấy trái ngược chà chua bị ném xuống, cười cợt nói: “Cảm ơn nha, ông mái ấm.”
 
Lục Vãn không đủ can đảm nhằm khoác nhì ông rộng lớn này chuồn mua sắm thiết bị nữa.
 
Nếu ko một người tiêu dùng năm cân nặng, người bại liệt mua sắm mươi cân nặng... Cuối nằm trong chắc chắn là ko xách về nổi.
 
Mua thực phẩm tuy nhiên trở thành mua sắm sỉ, không chỉ có thế mái ấm sạp nhìn rời khỏi nhì người con trai này trước đó chưa từng chuồn chợ nên cố ý khuyên răn đối phương mua sắm nhiều chút.
Bản trả ngữ các bạn đang được gọi thuộc sở hữu Lustaveland.com. Nếu độc giả ở trang không giống chứng minh này đó là trang copy không tồn tại sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không còn không thiếu. Mong các bạn hãy xem thêm ở trang chủ yếu mái ấm nhằm gọi được bạn dạng không thiếu nhất na ná cỗ vũ group dịch sở hữu động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.
 
Lục Bất Du tảo sang trọng nhìn Lục Vãn.
 
“Đều bên trên em, cứ bảo anh trả giá bán, anh cần thực hiện đồng thời cả nhì việc nên mồm nhanh chóng rộng lớn óc bại liệt.”
 
Lục Vãn: “Nhắc lại nhá, anh tự động ham muốn trả giá bán thì sở hữu.”
 
Lục Bất Du kinh hồn run: “...Cũng là em ko chính, em tạo nên mang đến anh rất nhiều áp lực! Đương nhiên anh biết một đợt sáu là sáu, nhì đợt sáu mươi nhì, tía đợt sáu mươi tám...”
 
Lục Vãn không thích tranh cãi nên ko nhịn được hạn chế tiếng anh: “Được rồi, lỗi của em, em biết anh đặc biệt lợi sợ hãi, gọi làu làu bảng cửu chương, ăn đứt học viên tè học tập.”
 
“Em xin xỏ lỗi tuy nhiên chẳng thành ý gì hết!”
 
Lục Vãn một vừa hai phải tấp tểnh thưa, ngước đôi mắt thấy mái ấm sạp một vừa hai phải trả quả cà chua đang được thay cho điện thoại thông minh địa hình chạy rời khỏi.
 
“À này, tôi rất có thể chụp với cậu một tấm không? Nếu ko Lúc tôi thưa mang đến phu nhân biết tôi gặp gỡ được một người đặc biệt như thể ngôi sao sáng thì bà ấy chắc chắn là ko tin cẩn.” Chủ sạp cười cợt thưa.
 
Lục Bất Du bởi dự nhì giây: “Không được, trừ Lúc chú lại mang đến tôi nhì trái ngược quả cà chua.”
 
“Được chứ, được chứ! Tôi mang đến mà!” Chủ sạp đáp.
 
Không cần là quả cà chua thôi sao, trọn vẹn ko trở nên yếu tố.
 
Hai người chụp hoàn thành, Lục Bất Du còn nói: “Chú vẫn muốn tôi học theo thần tượng ký thương hiệu mang đến phu nhân chú không? Lại tăng nhì trái ngược quả cà chua nữa chuồn.”
 
Chủ sạp khiếp sợ: “Cái bại liệt... ko cần cậu cố ý phẫu thuật theo dõi mặt mũi của ngôi sao sáng tiếp sau đó thực hiện bao nhiêu chuyện này chứ, trước bại liệt tôi sở hữu gọi thấy vài ba tin cẩn bại liệt, sở hữu người phụ thuộc vào đặc điểm này nhằm dò thám tiền!”
 
Lục Bất Du giá buốt lùng nói: “À, chú không thích thì thôi.”
 
“Muốn ham muốn muốn! Đương nhiên muốn!”
 
“Hai người thấy chưa? Con ko cần thiết tốn chi phí tuy nhiên lấy được sáu trái ngược quả cà chua, nhì người thực hiện được không?”
 
Lục Bất Du đắc ý, sau cùng là hãnh diện.
 
Lục Vãn và GS Lục nhìn nhau ko thưa gì.
 
Thằng nhóc này... ko cần ngu thiệt đấy chứ.
 
Lục Bất Du cúi đầu ký thương hiệu Long cất cánh phượng múa, hất tay phóng khoáng trả qua chuyện.
 
“Cho chú này.”
 
Chủ sạp một vừa hai phải thấy bèn tặc lưỡi: “Nói chứ, ký đặc biệt như thể nha, cậu nhóc luyện tập nhiều lắm cần không? Chà, mũi cậu sửa ko tồi tệ đấy, tôi rất có thể sờ mũi cậu được không?”
 
“Không được!” Dừng một lúc, Lục Bất Du ngẫm nghĩ về bởi dự nói: “Nếu chú Chịu trả tôi mươi cân nặng quả cà chua, vừa mới được sờ.”
 
Chủ sạp lập cập phun lên: “Mười cân nặng, vướng quá tuyệt vời rồi đấy? Bỏ chuồn, tôi ko sờ nữa. Cậu tham ô thiệt chứ?!”
 
Anh chàng này có tính chuyên nghiệp vì vậy, phụ thuộc vào mặt mũi như thể ngôi sao sáng cũng rất có thể dò thám được nhiều rồi.
 
Mở mồm yêu cầu mươi cân nặng, ăn bao lâu mới nhất không còn hả?
 
Lục Vãn, Lục Bách Niên: “...”
 
Lục Bất Du trợn to tát nhì đôi mắt.
 
Mười cân nặng quả cà chua cũng chê đắt? Không cần chỉ mất 60 tệ thôi hả?
 
Người xếp sản phẩm ham muốn sờ mũi tôi rất có thể rải từng trái đất đó! Chỉ cần thiết tôi đồng ý, số quả cà chua sẽ có được lấp chan chứa cả chợ này luôn luôn mang đến biết!
 
Không biết nhìn hàng! Bực thiệt chứ.
 
Chủ sạp thay cho chữ ký tảo chuồn ko hề lưu luyến. Lục Bất Du đứng bên trên địa điểm càng nghĩ về càng tức: “Ha ha, ko được, anh phải lý luận với ông tao.”
 
Lục Vãn nâng trán, chuyện gì vậy trời.
 
Cô nên chúc mừng người này trân quý sáu trái ngược quả cà chua hoặc tiếc hận vì như thế anh ko xứng đáng mươi cân nặng cà chua?
 
Còn yêu cầu lý luận?
 
“Đi thôi, tất cả chúng ta chuồn mua sắm những loại không giống.” Lục Vãn kéo Lục Bất Du đang được ham muốn trình diện mức độ mê hoặc rời khỏi và nói: “Anh tiếp tục đặc biệt lợi sợ hãi rồi, cho dù gì anh tiếp tục lấy được tận sáu trái ngược quả cà chua, em và lão Lục ko thực hiện được đâu.”
 
Lục Bất Du: “Thật hả?”
 
Lục Vãn: “Ừm, nhập tía người anh xuất sắc nhất.”
 
Lục Bất Du: “Ờm, nhì người biết là đảm bảo chất lượng rồi, anh cũng ngay lưng chấp nhặt với những người không tồn tại đôi mắt nhìn bại liệt.”
 
Lục Vãn: “Vậy chuồn thôi.”
 
Tuy người này thỉnh phảng phất tương đối xàm tuy nhiên rủ dành riêng một ít là được rồi, cũng coi như dễ dàng tính.
 
Sau bại liệt Lục Vãn dẫn team thêm phần gom hiệu suất mua sắm thiết bị nhanh gọn tăng ngày một nhiều.
 
Không cho tới nửa giờ, Lục Vãn mua sắm hoàn thành toàn bộ những vật liệu bên trên list, xách chiến lợi phẩm sẵn sàng trở lại mái ấm.
 
———
 
Năm giờ chiều, vựa rau củ cung cấp sỉ Đinh Dũng cung cấp không còn rau củ trái ngược.
 
Mỗi ngày vào khung giờ này, phu nhân ông sẽ hỗ trợ ông dọn sạp. Hôm ni là vào ngày cuối tuần, phụ nữ đang được học tập ĐH cũng cho tới phụ gom.
 
Phải biết phu nhân và phụ nữ ông đều là người yêu thích của Lục Bất Du, ở trong nhà u con cái thông thường hoặc coi bao nhiêu bộ phim truyền hình thần tượng bởi cậu ấy thao diễn vai chủ yếu, trọn vẹn u máu mê một cơ hội khó khăn hiểu.
 
Dù ông không được gặp gỡ người thiệt tuy nhiên thời điểm ngày hôm nay cậu nhóc học theo bại liệt thiệt sự một vừa hai phải cao ráo vừa vặn trai.
 
Nghĩ vậy, kiên cố Lục Bất Du càng đẹp mắt trai rộng lớn, nhát gì phụ nữ người nào cũng mến cậu ấy!
 
“Mẹ chuẩn bị nhỏ, Mẫn Mẫn à, nhì người đoán thời điểm ngày hôm nay tôi gặp gỡ ai cho tới mua sắm thực phẩm nào?” Đinh Dũng cười cợt căn vặn.
 
“Đừng thưa là Lục Bất Du nha.” Người phụ phái nữ một vừa hai phải dọn dẹp và sắp xếp một vừa hai phải thuận mồm giỡn, minh bạch không tồn tại hào hứng với chủ đề này.
 
Đinh Dũng: “Chính xác! Chính là Lục Bất Du!”
 
Hai u con cái nhìn nhau bên cạnh đó nhảy cười cợt loại tiếng giả dối của ông sẽ ảnh hưởng vạch trần trong tầm một giây.
 
Thấy nhì người ko vướng câu, Đinh Dũng lấy điện thoại thông minh rời khỏi địa hình, dò thám hình chụp cộng đồng mang đến phu nhân bản thân coi.
 
“Tôi biết u con cái bà tiếp tục nghĩ về vậy mà! Vì vậy tôi tiếp tục chụp ảnh với những người tao thực hiện kỷ niệm trên đây, còn ký thương hiệu nữa, rất có thể thực hiện dẫn chứng rồi nhé.”
 
Tâm lý bà tương đối xấp xỉ, thời điểm ngày hôm nay ck bà khá linh động.
 
Nhưng bà cũng khá kết hợp nhận lấy.
 
Vừa cúi đầu coi test thì bà tức tốc ngẩn rời khỏi.
 
Là người yêu thích từng liếc qua tía bộ phim truyền hình thần tượng của Lục Bất Du, bà chỉ nhìn một chiếc tức tốc nhìn thấy đối phương.
 
Dù cậu ấy sở hữu team nón và treo đôi mắt kính.
 
Đinh Dũng lại đem chữ ký được ký nhập buột rời khỏi trả mang đến phụ nữ phía trái.
 
“Nhìn coi đấy là vật gì.”
 
Đinh Mẫn nhận lấy, thấy bố ở tuổi hạc này rồi mà còn phải giỡn thơ ngây vì vậy nên cô nhảy cười cợt trở nên giờ.
 
Nhưng sau khoản thời gian cúi đầu nhìn chữ ký, cô giật thột.
 
Làm người yêu thích cứng, cô biết chữ ký của Lục Bất Du, không chỉ có thế cô còn từng học theo.
 
Hai u con cái nhìn nhau bên cạnh đó kêu lên.
 
“Ông xã à, Lục Bất Du cho tới sao ông ko mang đến tôi biết! Ông phải khởi tạo tức gọi điện thoại thông minh mang đến tôi chứ!”
 
“Bố, sao bố chỉ nhờ anh ấy ký sở hữu một chiếc vậy? Sao bố không thưa anh ấy viết lách tăng vài ba chữ! Viết thương hiệu con cái nữa! Hơn nữa lúc này bố mới nói!”
 
Có một chữ ký ko đầy đủ phân tách mang đến cô và u nữa.
 
Đinh Dũng thấy nhì u con cái khích động như chuẩn bị lật xe cộ cho tới điểm thì ko quá nước đục thả câu nữa: “Tôi biết tiếp tục lừa được nhì u con cái bà tuy nhiên, thiệt rời khỏi đấy là kẻ học theo Lục Bất Du, cố ý phẫu thuật trở nên vì vậy bại liệt.”
 
Đinh Mẫn: “Bố! Đây đó là Lục Bất Du, sao bố lại thưa vậy?!”
 
“Ông xã, tại vì sao ông thưa nhảm quá vậy? Làm gì sở hữu ai phẫu thuật tương tự như đúc thế này.”
 
Đinh Dũng tương đối rét nảy: “Không cần đâu! Mẹ con cái bà nghe tôi thưa, bại liệt thiệt sự đơn giản bắt chước! Không cần người thiệt đâu!”
 
Đinh Mẫn thấy ông bố mình quả thực ko biết gì, hít sâu sắc một tương đối hỏi: “Bố, anh ấy cho tới 1 mình sao? Mua thiết bị gì ạ? Nói gì nữa bố?”
 
“Hình như thể người một mái ấm, chuồn nằm trong bố và em gái cậu tao cho tới mua sắm quả cà chua. Ba thưa sáu tệ một cân nặng, cậu tao trả giá bán đôi mươi tệ 3 cân nặng.”
 
Đinh Mẫn: !!!
 
Đúng rồi, trên đây chính loại thần tượng mái ấm cô tiếp tục làm!
 
Cô cần cho tới sớm mới nhất chính, bỏ qua thời cơ được nhìn sát Lục Bất Du rồi.
 
Hận đời quá chuồn mất!
 
Nhìn vẻ mặt mũi tiếc hận và sợ hãi của nhì u con cái, Đinh Dũng gãi đầu, hóa rời khỏi thời điểm ngày hôm nay ngôi sao sáng rộng lớn cho tới mua sắm món ăn thiệt à?
 
Ngôi sao rộng lớn còn tự động chuồn mua sắm thực phẩm ư?
 
Nhưng lúc này ngẫm lại nghe đâu nhìn cậu tao đặc biệt như thể lần thứ nhất chuồn chợ.
 
Sớm biết vậy ông tiếp tục mang đến cậu tao mươi cân nặng quả cà chua luôn luôn rồi.
 
——
 
Ba member mái ấm bọn họ Lục xách bao rộng lớn bao nhỏ về mái ấm.
 
Lục Vãn lãnh đạo nhì người bịa món ăn nhập nhà bếp, cô còn đang được suy tư tiếp theo sau nên làm những gì thì thấy GS Lục thay cho cân nặng năng lượng điện tử thu về và ly đong tiếp cận.
 
Lục Vãn: “...”
 
Bố ham muốn thực hiện thử nghiệm ở trong nhà nhà bếp hả?
 
Giáo sư Lục lấy bao nhiêu loại đĩa rời khỏi nhìn menu chính thức sẵn sàng.
 
“Muối 2g, chi tiêu rộng lớn mươi phân tử, một lượng nước tương, một không nhiều à, vậy bản thân lấy khoảng chừng 10ml.”
 
Mười phút sau.
 
“Cháy rồi! Mình tuân theo trình tự động rõ nét mà!” Lục Bách Niên hoảng kinh hồn.
 
Lục Vãn: “...”
 
OK, nhì người này thực sự phụ vương truyền con cái nối.
 
Lần trước Lục Bất Du suýt nữa thực hiện nổ mái ấm nhà bếp, minh bạch dã tâm của GS Lục to hơn.
 
Ông ham muốn thực hiện nổ cả tòa nhà này.
 
Ừm, ko hổ là kẻ từng nhập cuộc phân tích vũ trang.
 
Lục Vãn: “Lão Lục, bố qua bại liệt đứng nhằm con cái thực hiện mang đến.”
 
Lục Bách Niên: “Vậy sao được, bố nói cần nấu nướng cơm trắng mang đến con cái, thời điểm ngày hôm nay mới nhất ngày thứ nhất tuy nhiên ko giữ lại nổi sao.”
 
“Con chuẩn bị sẵn sàng hoàn thành rồi, bố ra ngoài đợi chuồn. Nếu mái ấm nhà bếp nổ, tất cả chúng ta tiếp tục nhịn đói tận một mon đấy.”
 
Lục Bách Niên cẩn trọng nghĩ về lại thấy cũng như mới nhất cười cợt nói: “Bố thực hiện phụ nhà bếp mang đến con cái, Vãn Vãn, con cái cần thiết bố giúp gì thì cứ việc thưa, tất cả chúng ta cắt cử liên minh.”
 
“À, cũng đều có bại liệt.” Lục Vãn nhìn Lục Bất Du đang được nhao nhao xắn ống tay áo lên ham muốn test, cô siết chặt trái ngược đấm nói: “Bố gom con cái nhìn anh chuồn, dẫn anh ấy ra bên ngoài bại liệt tề, rồi bại liệt, nhì người lột không còn toàn cỗ tỏi mới sắm về chuồn.”
 
Cô cần phân trách nhiệm mới nhất rất có thể mang đến nhì vị này còn có chuyện thực hiện và ko gây phiền hà cho tới cô.
 
Lục Vãn thực hiện hình mẫu cơ hội lột tỏi. Hai người con trai kia bày tỏ dễ dàng như ăn cháo.
 
Lục Bất Du: “Dễ ẹc luôn!”
 
——
 
Triệu Giai Ninh về mái ấm thấy nhì phụ vương con cái đang được ngồi lột tỏi bên trên bàn thì sửng nóng bức vài ba giây, thời điểm hiện nay mới nhất chậm rì rì rãi trải qua.
 
“Hai phụ vương con cái đang khiến gì vậy?” Bà căn vặn, xoay đầu thấy Lục Vãn đang được nấu nướng món ăn ở trong nhà nhà bếp.
 
Giáo sư Lục màn trình diễn lột tỏi trước mặt mũi bà xã: “Em thấy anh lợi sợ hãi ko, thời điểm ngày hôm nay anh học tập được cơ hội lột tỏi đấy.”
 
Lục Bất Du ko Chịu yếu hèn thế: “Con lột nhiều hơn thế bố!”
 
Triệu Giai Ninh: “...”
 
Nói thiệt, con trai mái ấm bọn họ Lục trái ngược nhiên người nào cũng tầm phào như ai.
 
Lục Bách Niên còn đặc biệt đắc ý...
 
Trời mới nhất biết, năm bại liệt bà ra quyết định kết duyên với ông, quyên sinh cần cù thao tác vì như thế ham muốn ông xã bản thân rất có thể triệu tập thực hiện chuyện tuy nhiên ông ấy mến, không tồn tại sầu lo phiền.
 
Vì vậy, ông xã bà cẩn trọng chở che rộng lớn nhì mươi năm đùng một cái hưng phấn khoe mẽ khả năng lột vỏ tỏi với bà, tâm lý Triệu tổng vô nằm trong phức tạp.
 
Lục Vãn tắt lửa, cọ tay rồi nói: “Được rồi, con cái hoàn thành rồi, rất có thể ăn cơm trắng rồi người xem.”
 
Cô thực hiện tứ khoản mặn một khoản canh.
 
Sườn heo kho, thịt heo rán, khoai tây thái từng sợi, cải xào ớt băm tuy nhiên Lục Bất Du thưa ham muốn ăn và canh nghêu túng thiếu đao.
 
Dì Triệu thông thường hầm canh cơ hội thủy, thông thường tiếp tục tốn cả chiều tối hầm canh. Lục Vãn không tồn tại thời hạn nên người sử dụng nước sôi thực hiện nước người sử dụng.
 
Nhưng nghêu mua sắm thời điểm ngày hôm nay đặc biệt tươi tắn, cô cảm nhận thấy vị cũng ổn định.
 
Lục Vãn biết nấu bếp, cô được u nuôi dạy dỗ, bà ấy biết thực hiện thật nhiều khoản nhằm lấy lòng phụ vương nuôi.
 
Bây giờ nghĩ về lại u nuôi luôn luôn xử thế với cô rất tuyệt tuy nhiên cần thiết là bà ấy yếu mềm bất lực, chỉ miễn chống tự động vệ được thì rất có thể lấy gì nhằm xử thế đảm bảo chất lượng với cô đây?
 
Nếu hiền lành tuy nhiên ko tinh tế, sở hữu nhiều khi chẳng thực hiện được gì cả.
 
Lục Vãn: “Được rồi, ăn cơm trắng thôi.”
 
Ba người không giống sợ hãi. Lục Bất Du trả hồn, khẽ nói: “Quả nhiên là vươn lên là thái.”
 
Giáo sư Lục ly mạnh nhập đầu anh: “Bố thưa từng nào đợt rồi, ko được thưa em như vậy!”
 
Lục Bất Du tử tế lại, thay cho đũa chính thức ăn.
 
Vì ham muốn khung người cao hơn nữa nhập buổi concert nên thời gian gần đây anh tiếp tục hạn chế hít vào lối bột tuy nhiên ăn sườn heo kho cần kết phù hợp với cơm trắng white mới nhất được!
 
Nếu ăn ko thì như loại không tồn tại vong hồn vậy!
 
Lục Vãn thấy anh bởi dự thì dữ thế chủ động bươi thêm 1 chén nữa.
 
Còn lừa lọc xảo xay cơm trắng xuống mang đến anh.
 
Triệu Giai Ninh mỉm cười cợt nói: “Chà chà, con cái xuất sắc rộng lớn u bại liệt, rất có thể nấu nướng 1 bàn rộng lớn thế này, trước bại liệt kiên cố con cái sinh sống vất vả lắm.”
 
Lục Vãn: “Không sao ạ, vả lại lúc này ko cần con cái đặc biệt khỏe mạnh sao.”
 
Lục Bất Du gật đầu: “Đúng vậy. Mẹ thấy loại mã vạm vỡ của chính nó tề, yên tĩnh tâm chuồn.”
 
Lục Vãn: “...”
 
Anh ko thưa không một ai bảo anh câm đâu.
 
Lục Bất Du nhanh gọn ăn hoàn thành một chén cơm trắng, vẫn ko tiếp tục thèm, Lục Vãn nấu nướng tiêu hóa vậy sao?
 
Lục Vãn vô nằm trong săn bắn sóc gom anh bươi thêm 1 chén nữa.
 
Lục Bất Du liên tiếp bởi dự vẫn bưng cơm trắng lên ăn.
 
Lục Vãn nhìn chú ý thấy anh ăn hoàn thành chén này mới nhất cười cợt nói: “Tối ni anh hít vào tối thiểu 1500 ca-lo, anh coi làm thế nào thì thực hiện.”
 
Lục Bất Du: !!!!!
 
“Lục Vãn!”
 
Lục Vãn đứng lên: “Anh tự động ăn tuy nhiên, em chẳng tương quan gì.”
 
Triệu Giai Ninh: “Đúng vậy bại liệt Lục Bất Du, con cái nghỉ dưỡng một lúc rồi chuồn chạy cỗ chuồn.”
 
“...”
 
Sau Lúc tiến công xua Lục Bất Du, Lục Vãn cảm nhận thấy yên tĩnh tĩnh thật nhiều.
 
Phòng nhà bếp sở hữu máy cọ chén, lại sở hữu bố mẹ nằm trong gom nên tất cả được dọn dẹp nhanh gọn.
 
Bảy giờ tối, Lục Vãn về chống nối tiếp học hành.
 
Còn Lục Bất Du, anh còn đang được cắm răng nghiến lợi chạy cỗ giao dịch mang đến bữa tiệc tội ác thời điểm ngày hôm nay.
 
Vợ ck mái ấm bọn họ Lục ngồi ở thư chống, một người gọi văn khiếu nại, người còn sót lại xem sách.
 
Không ai biết Lục Bất Du lên hot tìm kiếm.
 
Hot tìm kiếm thời điểm ngày hôm nay ko cần bởi chống thao tác mua sắm, cũng ko cần là mặt mũi liên minh mua sắm.
 
Lục Bất Du phụ thuộc vào tiềm năng của tôi hoặc là phải thưa phụ thuộc vào chừng xàm của anh ấy.
 
#Lục Bất Du tự động fake thực hiện chủ yếu mình#
 
Hot tìm kiếm này cứ lên rất cao không ngừng nghỉ nhanh gọn đứng top.
 
Ở chợ sở hữu người tảo đoạn Clip lại khi anh trả giá bán, còn tồn tại vụ chụp ảnh, ký thương hiệu thay đổi quả cà chua.
 
Người cung cấp rau củ này chỉ ham muốn tảo đùa thôi.
 
Dù Lục Bất Du team nón và khẩu trang y tế tuy nhiên cũng nhìn đẹp mắt trai đặc biệt, domain authority đặc biệt white ko phù hợp với yếu tố hoàn cảnh, nhìn như kèm theo với cỗ thanh lọc và hào quang đãng.
 
Sau Lúc Đinh Mẫn đăng đoạn đoạn Clip này lên hội, nhanh chóng được truyền ra bên ngoài.
 
Đột nhiên hot ngay lập tức tắp lự.
 
Fan cảm nhận thấy khôi hài, sao thời gian gần đây cơ hội thần tượng mái ấm bản thân lên hot tìm kiếm cứ quái quỷ đản thế này ấy...
 
Hoàn toàn ko ngờ luôn luôn.
 
Người qua chuyện lối nhấn nhập coi được trận cười cợt ra tuồng, mái ấm không giống mua sắm hot tìm kiếm đều là vì như thế hình tượng hoặc thay mặt đại diện tuyên truyền, còn Lục Bất Du thì không giống.
 
Anh cho tới nhằm tấu hài, vui chơi giải trí mang đến đại bọn chúng.
 
“Cà chua sáu tệ một cân nặng.”
 
“Tôi ko thưa nhiều nhé, đôi mươi tệ tía cân nặng.”
 
“Tôi rất có thể chụp với cậu một tấm không?”
 
“Không, trừ Lúc chú mang đến tôi tăng nhì trái ngược quả cà chua.”
 
Buồn cười cợt nhất là sau khoản thời gian thấy ngon ăn, Lục Bất Du chính thức yêu cầu trả mươi cân nặng quả cà chua mới nhất đống ý mang đến mái ấm sạp sờ mũi.
 
Phải thưa đòi hỏi này đặc biệt nhát mọn.
 
Sau bại liệt ông chú kể từ chối một cơ hội đặc biệt ko nể mặt mũi, còn ghét bỏ quăng quật vì như thế quá vướng, ko trân quý.